Sau lưng hắn, trên khuôn mặt vẫn luôn ôn hòa của Hòa Nhĩ, khóe miệng hơi nhếch lên lộ ra vẻ mặt cười cười, ra vẻ nhất định sẽ thành công, giống như mắt thấy được con mồi mà mình thương nhớ từ lâu, giờ này đang từng bước từng bước đi về phía chiếc bẫy mà hắn giăng ra cho cô.
Là cạm bẫy cũng là lễ vật, tình yêu, em nhất định sẽ thích nó.
Lời tác giả:
Tuy rằng có chút tụt mood nhưng tôi muốn bổ sung vài chuyện có thể coi như trứng màu (vài tình tiết ẩn giấu người coi thường không để ý nhưng là hint trong phim/truyện ).
Lần trước, Hòa Nhĩ nhận được điện thoại nhưng thật ra đó là nam chính dùng ma thuật để dụ dỗ người khác làm ra. Vì sao khi hắn hát hết bài hát kia thì cảm nhận được sự tồn tại của nữ chính nhưng lại không nhịn được chuyện cô ấy nói chuyện với người đàn ông khác.
Mà Hòa Nhĩ nói chuyện lần này với nữ chính cũng lại tiếp tục bị nam chính nhập hồn.
Vì năng lực hiện giờ của nam chính khá hạn chế, hắn không thể nhập vào một người quá lâu, chỉ có thể thỉnh thoảng thì nhập vào một chút.
Những chuyện sau đó tôi không thể viết tiếp vì lo nó sẽ ảnh hưởng đến cảm nhận của mọi người.
HẾT Ngày thường, sau khi tan làm Hứa Kha sẽ đi dạo siêu thị, tự mình làm chút đồ ăn, nếu lười thì gọi cơm hộp. Cô không có bệnh sạch sẽ cũng không có thù sâu oán nặng gì với thức ăn bên ngoài. Cơm nước xong xuôi, cô sẽ lên mạng đọc luận văn hoặc xem cái gì khác để giết thời gian.
Nhưng hôm nay Hứa Kha đã làm bốn cuộc phẫu thuật, tinh thần có mạnh mẽ đến đâu cũng đã bị tiêu hao quá mức, hơn nữa thiếu ngủ khiến cô mệt mỏi hơn bình thường. Vì thế đến tâm trạng ăn cơm cô cũng không có, tắm rửa qua loa xong đã định nghỉ ngơi.
"Là mình nhớ nhầm hay sao, anh ta thật ra không có hát bài này?" Hứa Kha nằm trong chăn, có phần tự nghi ngờ bản thân mình.
Tấm rèm dày hoàn toàn che hết ánh sáng bên ngoài, cũng ngăn lại tiếng động huyên náo của thế giới bên ngoài. Không khí không hề chuyển động, thậm chí hơi hơi ngừng lại, tựa như muốn vây chặt lấy cô. Lúc này tiếng ong ong của tủ lạnh càng thêm rõ ràng, thật sự ngoài ý muốn thôi miên cô.
Nhưng chỉ cần vừa nhắm mắt bài hát kia đã vờn quanh trong đầu cô. Giống như Trần Tích Tự đang cúi đầu, giọng hát trầm trầm nỉ non ngay bên tai cô vậy.
"Angel, don't freak the danger soul (Thiên sứ, đừng sợ hãi linh hồn nguy hiểm kia)
I will sew do a shroud with my skin (Tôi nguyện dùng da thịt của mình may áo liệm cho em)"
Một lần lại một lần, bức cô đến mức không có nơi nào để trốn.
Đương nhiên cô đã tìm trên Baidu những video ca khúc khác của Trần Tích Tự, nhưng nghe cũng rất bình thường, còn kém xa những ca sĩ thực lực mà cô hay nghe thường ngày.
Nhưng khi anh hát ca khúc này lại có cảm giác hoàn toàn khác so với bình thường.