Ba nam sinh đang nói chuyện ồn ào, cửa ký túc xác có một bàn tay thon dài đẩy ra, thân hình chàng trai cao lớn bước vào.
Ăn mặc đơn giản nhưng khí chất lại có vẻ tự phụ, làm người chùn bước. Hắn một tay đặt ba lô đặt lên bàn, tóc mái che nửa lông mày, ánh mắt lạnh lùng.
“Ây, khách quý đến!”
Triệu Nam đã hơn nửa tháng chưa thấy người, nhịn không được trêu chọc hai câu. Nghĩ khẳng định không biết việc này, hề hề nói: “Dịch Phong, cậu biết không, thằng nhãi Vệ Diễn yêu đương!”
“Ờ?” Lâm Dịch Phong nhướn mày, giọng nói trầm thấp, nhưng hắn vẫn chưa giương mắt, không quá chú ý.
Vệ Diễn nhảy xuống bàn, ngay sau đó tuyên bố: “Thứ bảy tụ họp, tớ giới thiệu bạn gái cho các cậu”
“Dịch Phong, cậu không thể vắng họp!”
Lâm Dịch Phong ngồi ở trên ghế, mở máy tính, ngón tay tùy ý thả, nhàn nhạt nói: “Xem tình hình đã.”
“Cái gì mà xem tình hình, mặc kệ có chuyện gì đều bỏ đi, phải tới!” Vệ Diễn có chút tức muốn hộc máu.
“Nhìn xem, đây là vợ của anh em, xem như thấy rõ bản chất tiểu tử nhà cậu!”
“Dịch Phong, cậu biết cậu ta cùng ai ở bên nhau không, Bùi Yên, vừa nhập học…”
*****
Khách sạn ở thành phố, đại sảnh kim bích huy hoàng, vô cùng xa xỉ. Tranh danh hoạ treo ở hành lang, để những khách đến ngắm nghía, mấy cô đi theo sau người phục vụ. Vừa đi vừa trộm đánh giá chung quanh, âm thầm líu lưỡi.
“Yên Yên, nơi bạn trai mời khách cũng thật tốt quá đi!”. Chu Viện nhẹ đẩy ống tay áo Bùi Yên, thấp giọng nói.
Cô bị sự phô trương này doạ rồi, không nhịn được âm thầm suy đoán bạn trai Bùi Yên có tiền như nào. Hâm mộ đồng thời cũng có chút ghen tị, quay đầu nhìn về phía Bùi Yên, áo lông cùng với váy, tóc dài như thác nước buông xuống đầu vai, hiện lên phần eo tinh tế, kết hợp thông thường như vậy, mặc ở trên người cô yểu điệu uyển chuyển.
Ý nghĩ bất bình cũng dần dần phai nhạt.
Mà đi ở phía sau Tô Điệp Y lặng lẽ cong môi.
Cô biết bạn trai Bùi Yên là Vệ Diễn. Cô còn biết, hắn là bạn cùng phòng của Lâm Dịch Phong. Nếu không ngoài dự kiến thì bữa cơm này Lâm Dịch Phong cũng ở!
Cho nên cô phải cảm ơn Bùi Yên đưa hắn trước mặt mình sao?
Cô tuy rằng tiến vào công ty thực tập của hắn, nhưng làm thực tập sinh, cô rất ít thấy hắn, chứ đừng nói khiến hắn chú ý tới cô. Hiện tại là cơ hội!
Cô thu hồi khóe môi, ngẩng đầu trở nên đoan trang ưu nhã.
“Yên Yên”
Bùi Yên đang chuẩn bị nói với Chu Viện cái gì đó, thấy phía trước cửa nam sinh cao lớn vui vẻ vẫy tay, đi nhanh tới chỗ các cô.
Vệ Diễn nắm lấy tay nhỏ Bùi Yên, đôi mắt toàn bộ bao lấy cô. Bùi Yên chịu không nổi ánh mắt nóng bỏng như vậy, lông mi như kích động, ngượng ngùng cúi đầu.
Vệ Diễn cười cười, quay đầu lễ phép giới thiệu bạn cùng phòng, tiếp đón các cô ngồi xuống.
Chu Viện cùng Từ Uyển Đình đi vào trước, do dự ở trên bàn cơm rụt rè, rốt cuộc không thể để bạn cùng phòng mất mặt.
Lúc vào cửa như sửng sốt.
“Lâm học trưởng!”
Nam thần?
Cùng bạn trai bạn cùng phòng bạn trai ăn cơm, thấy nam thần!! A a a…
Hai người si mê nhìn người đàn ông, trong mắt có phiếm quang.
Hai nam sinh khác liếc nhau, hiểu rõ là mê muội!