⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ chốc lát sau.
Ánh mắt anh không hề tránh dừng lại ở trên người cô, lộ ra tính công kích.
Lại như cố tình thở dài rồi cười.
Văn nhã lại khinh thường liêu nhân, "Sao lại thế này, lại chiếm tiện nghi của anh trai?"
Tuy Bùi Doãn Ca, tim đập nhanh hơn mấy nhịp.
Cô vừa mới tới đây hai ngày, đi đâu cũng có thể gặp được người đàn ông này?
"Đối với anh trai nhất kiến chung tình?"
Người đàn ông bất cần đời, chế nhạo nói..
Người đàn ông mặt mày văn nhã cấm dục, ngón tay thon dài không chút để ý gõ lên tay vịn.
“Trong nhà có thêm một người không an phận, sẽ rất đau đầu.”
Lời này, làm đứa trẻ ngậm lại miệng.
Anh trai một năm có 360 ngày nhìn chằm chằm nó, là muốn đem nó quăng ra ngoài.
……
Nhà ăn.
“Anh ba, anh còn chưa rõ sao? Em đã hỏi qua chú Vương, Bùi Doãn Ca đã sớm ở gần đây.”
  Tần Hữu Kiều cố ý vô tình nói.
Mà Tần Lãng nghe xong, phản ứng đầu tiên là Bùi Doãn Ca xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Hắn bỗng chốc đứng lên, muốn đi tìm người!
Lại không nghĩ, lúc này Bùi Doãn Ca vừa vặn xuất hiện ở trước mặt hắn.
“Ca Nhi, em đã đến rồi.”
Tần Lãng đánh giá Bùi Doãn Ca, thấy cô không có việc gì, mới nhẹ nhàng thở ra.
Không có việc gì là tốt.
“Không muốn đến thì đừng đến, không cần thiết để tôi với anh ba chờ.”
Tần Hữu Kiều còn muốn nói gì nữa, lại cảm giác được tầm mắt lạnh lùng của Tần Lãng, theo bản năng ngậm miệng.
“Ca Nhi, lúc trước không phải em muốn học ở Hằng Đức sao? Anh đã cho người sắp xếp, qua hai ngày nữa là em có thể đi học.”
Tần Lãng nói, làm Tần Hữu Kiều có chút thất thố.
“Anh ba, cô ta sao có thể học cùng một trường với em?!”
  Chẳng may bị người ta phát hiện, Bùi Doãn Ca là con gái chân chính của Tần gia thì phải làm sao bây giờ?!
Cô ta ở trường học chẳng phải sẽ bị cười nhạo sao??!
⬅ Trước Tiếp ➡