"Đại tiểu thư, nói không chừng tam thiếu gia là bởi vì lão gia, cho nên mới đối tốt với nhị tiểu thư.Lão gia năm nay bệnh cũ chuyển biến xấu, tam thiếu gia không thể lại giống lúc trước, vì ngài lại cùng lão gia cãi nhau."
Lời này làm sắc mặt Tần Hữu Kiều dần dần chuyển biến tốt hơn.
Thiếu chút nữa đã quên còn có chuyện này.
"Ông nội trước nay chỉ nhìn huyết thống, đối với ông ấy tốt thế nào cũng vô dụng"
Tần Hữu Kiều không cam lòng nói.
Cô ta nhìn qua là đại tiểu thư Tần gia, được ba anh trai sủng, nhưng trên thực tế, ông nội chưa bao giờ cho cô ta tham gia các buổi gặp gỡ họ hàng.
Đáy mắt người hầu xẹt qua một tia quỷ dị, tiến lên cong eo nói.
"Cho nên, đại tiểu thư ngài phải gây ấn tượng tốt với lão gia trong tiệc mừng thọ diễm áp hoa thơm cỏ lạ! Nhị tiểu thư có bao nhiêu bản lĩnh, ngài cũng biết mà."
Nghe được lời này, Tần Hữu Kiều tức khắc hai mắt sáng ngời, gợi lên khóe miệng.
Đúng vậy.
Cô ta thiếu chút nữa đã quên, Bùi Doãn Ca chính là phế vật.
Tùy tiện tìm cho cô chút phiền phức, cô cũng không ứng phó được.
Nhưng mà, hôm nay thái độ của anh ba, thật sự làm cô ta bất an! !
Tần Hữu Kiều lập tức đánh mất tâm tư đó.
Sẽ không, Bùi Doãn Ca ở Tần gia, vẫn luôn là tránh mặt các anh.
Sao có thể cùng cô ta tranh sủng?
Không lâu.
Sau khi dọn xong.
Bùi Doãn Ca quét mắt nhìn căn phòng sáng ngời rộng lớn, nhìn về phía Tần Lãng đang thở dốc, ngữ khí xa cách, "Cảm ơn."
"Ca Nhi, em có đói bụng không? Nếu không!!"
"Không cần, tôi muốn nghỉ ngơi."
Bùi Doãn Ca môi đỏ khẽ câu, đáy mắt lại không có gì ý cười.
Sau một lúc lâu, Tần Lãng cứng đờ gật đầu, "Được, vậy em nghỉ ngơi trước đi."
Rời khỏi lầu ba, người hầu vừa vặn tới hỏi.
"Tam thiếu gia, bữa tối hôm nay ngài muốn ăn cái gì?"
"Dựa theo thứ Ca Nhi thích mà làm."
Tần Lãng thuận miệng nói.
Người hầu vừa nghe, trố mắt nửa ngày, tức khắc xấu hổ.
"Nhị tiểu thư hình như không có thích gì! ! "