⬅ Trước Tiếp ➡
"Cô…"
Đôi mắt của người phụ nữ đỏ lên, nhìn Bùi Doãn Ca thay quần áo một cách có trật tự, khuôn mặt xanh và đỏ!
"Không đi, còn định ở lại đây sao?" Bùi Doãn Ca hứng thú mím môi.
Người phụ nữ cắn môi và tức giận bỏ đi!
Không phải cô không dám, mà là so sánh như vậy, cởi ra thì thật đáng tiếc!
Sau khi người phụ nữ rời đi, Bùi Doãn Ca thay quần áo và từ từ bôi kem dưỡng da màu đỏ.
Vài phút sau.
Hoắc Thời Độ bước ra, ngửi thấy mùi nước hoa sặc sụa.
“Có người vào?” Mặt anh tối sầm lại.
“Đã đi rồi.”
Bùi Doãn Ca chăm sóc vết thương, nhàn nhã mím môi: “Tuy nhiên, sau khi anh quay về có thể sẽ phải giải thích”. Hoắc Thời Độ thấy chăm sóc vết thương, anh liền đi tới làm hộ cô.
"Đúng là không mong mong chờ em làm ra chuyện tốt mà."
"..."
Bùi Doãn Ca đột nhiên cảm thấy vừa rồi lẽ ra cô nên nói với người phụ nữ rằng phòng tắm không khóa.
“Em tên gì?”
Hoắc Thời Độ băng bó vết thương rất thành thạo, kết quả rất mỹ mãn.
  “Bùi Doãn Ca.”
Nghe vậy, nam nhân mím môi, ngước mắt lên, thần sắc có chút bất cẩn.
"Anh tên là Hoắc Thời Độ, số điện thoại của anh sẽ đẻ lại cho em, sớm nghỉ ngơi đi."
...
Cả đêm mơ mơ màng màng ngủ.
Bùi Doãn Ca nhìn thấy một tờ giấy được ấn trên bàn cà phê, với nét chữ chắc chắn.
Vài trăm nhân dân tệ được ấn bên dưới.
Bây giờ cô không chỉ nợ ơn mà còn nợ tiền.
Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình, Bùi Doãn Ca cảm thấy rằng thật khó để trả ơn.
Sau khi rời khỏi khách sạn, mặc dù Bùi Doãn Ca không thích nhà họ Tần nhưng cô vẫn bắt taxi đến đó.
Biệt thự nhà họ Tần.
Trên ghế sô pha, một thanh niên tuấn tú mặc áo phông trắng đơn giản đang phì phèo điếu thuốc.
⬅ Trước Tiếp ➡