⬅ Trước Tiếp ➡
Cô gái cầm một chiếc hộp trang sức cỡ nhỏ hỏi.
Tô Mạt mỉm cười, đôi môi đỏ khẽ mở “Một nghìn hai trăm tám mươi.”
Nghe xong, tay cô gái run lên “Bao, bao nhiêu?”
Một tháng cô ta làm lương chỉ có ba nghìn tám.
Một món đồ nhỏ như vậy mà giá tận một nghìn hai trăm tám mươi?
Tô Mạt “Cô là khách hàng đầu tiên của tôi từ khi khai trương, tôi có thể giảm giá cho.”
Cô gái hít sâu, nghĩ chắc lại như mấy cửa hàng ở quảng trường Kim Vực, giá niêm yết năm nghìn sáu, giảm giá còn hai trăm ba.
Tô Mạt cong mắt cười “Một nghìn hai trăm bảy mươi chín, thế nào?”
Cô gái xụ mặt.
Giảm đúng một đồng, vậy tính ra là giảm giá mấy phần trăm đây?
Thật ra, ngay từ khi cô gái này bước vào, Tô Mạt đã nhìn ra, cô nhóc căn bản không phải đến để mua đồ mà là để dò xét tình hình.
Mấy cô gái trẻ mới biết yêu, luôn nghĩ rằng nắm được cái gọi là tình địch thì có thể “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”.
Suy nghĩ này, ừm, ngốc thật.
Cô gái đứng ngượng ngùng, không nhúc nhích, cầm chiếc hộp trang sức trong tay, bỏ không được mà giữ cũng không xong.
Vì sĩ diện, cô ta cố gắng tỏ ra bình thản.
Tô Mạt đặt cốc nước xuống, suy nghĩ một chút rồi nghiêng đầu nhìn cô gái “Cô có muốn làm việc ở đây không?”
Cô gái chưa kịp hiểu “Gì, gì cơ?”
Tô Mạt cười duyên “Như vậy thì cô có thể giám sát tôi và Tần Thâm rồi.”
Cô gái “…”
Tô Mạt nắm bắt tâm lý của những cô gái trẻ tuổi kiểu này rất chuẩn, không vội, chỉ nói “Cô suy nghĩ thử đi.”
Nói xong, cô quay người đặt lại cốc nước.
Cô vừa đặt cốc xuống, phía sau đã nghe giọng cô gái vang lên “Lương bao nhiêu?”
Tô Mạt “Thử việc ba tháng, mỗi tháng năm trăm.”
Cô gái “Năm trăm? Một cái hộp nhỏ cô bán một nghìn hai trăm tám mươi, vậy mà lương nhân viên chỉ năm trăm?”
Cô gái tức giận đến mức trừng lớn đôi mắt, ánh nhìn đầy oán giận hướng về phía Tô Mạt, cảm giác như bị đùa cợt.
Ngay lúc cô gái chuẩn bị cãi nhau một trận rồi bỏ đi, cửa tiệm lại bị đẩy mở. Tần Thâm bước vào, một tay chống cửa, bóng dáng cao lớn xuất hiện ở ngưỡng cửa.
“Tô Mạt, ra đây, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Tô Mạt đưa mắt nhìn qua lại giữa hai người, dường như không nỡ để lỡ một “nhân viên tốt” tự dâng tới cửa. Đôi mắt cong cong, nụ cười yêu kiều “Được thôi.”
Giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại của Tô Mạt khiến người nghe cảm thấy như xương cốt muốn mềm nhũn.
Đừng nói là đàn ông, ngay cả phụ nữ nghe cũng không kìm được mà nổi da gà.
Tô Mạt bước ra cửa, Tần Thâm đứng trước mặt cô, châm một điếu thuốc.
Trong làn khói mờ ảo, ánh mắt của Tô Mạt như có móc câu, lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt Tần Thâm.
Đường nét góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm.
Đôi môi hơi mỏng.
Theo cách xem tướng của người xưa, kiểu đàn ông này thường đào hoa nhưng bạc tình.
Tần Thâm nói “Tôi năm nay ba mươi hai.”
Tô Mạt tự nhiên đáp “Tôi ba mươi.”
Tần Thâm cúi mắt nhìn cô, giọng trầm thấp đầy từ tính “Kết hôn không?”
Nghe vậy, đuôi mắt Tô Mạt khẽ nhướng lên, nụ cười thoáng chút trêu chọc “Thầy Tần, tôi chỉ đồng ý lời mời kết bạn của anh, không phải đơn đăng ký làm bạn trai.”
Tần Thâm gật đầu, bóng dáng cao lớn phủ xuống trước cô “Tôi biết.”
Tô Mạt mỉm cười, không nói thêm gì.

⬅ Trước Tiếp ➡