⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Mạt hơi mím môi “Bà ngoại, người ta đã kết hôn rồi.”
Bà cụ “Cháu nên buông bỏ đi.”
Hiếm khi, bà Hàn nổi tiếng thích mắng người lại biết an ủi người khác, Tô Mạt cảm thấy chua xót “Cháu biết mà.”
Ai ngờ, cảm giác ấm áp chưa kịp tan đi, bà cụ đã tạt cho cô một gáo nước lạnh “Cháu còn không buông, vợ chưa cưới của người ta sắp mang bầu luôn rồi đấy.”
Tô Mạt “…”
Biết ngay mà
Sau khi cúp máy với bà ngoại, Tô Mạt đứng dậy, bước tới tủ lạnh lấy một lon bia. Cô tựa vào tường, uống hai ngụm, rồi như nhớ ra điều gì, cúi đầu chấp nhận lời mời kết bạn từ Tần Thâm.
Có lẽ vì tò mò trong những ngày trống trải cô đơn, ngón tay Tô Mạt lướt nhẹ, mở trang cá nhân của Tần Thâm.
Chỉ nhìn lướt qua, cô không kìm được bật ra một tiếng “Chậc”.
Chẳng có gì, ngoại trừ vài bức vẽ thiết kế hình xăm được đăng một cách thưa thớt.
Đúng là tẻ nhạt y như con người anh ta.
Tô Mạt cong môi cười, đang định thoát ra, thì điện thoại trong tay rung lên, Tần Thâm gửi đến tin nhắn thứ hai.
Tối nay có thời gian không?
Tô Mạt cười như không cười, trả lời Gì đây? Thử cái 180 của anh à?
Câu trả lời của Tô Mạt vừa táo bạo vừa lỗ mãng.
Cô cố ý như vậy.
Chỉ để khiến Tần Thâm cảm thấy khó chịụ
Tin nhắn gửi đi, giao diện trò chuyện mãi không có động tĩnh.
Tô Mạt khẽ cười mỉa, đoán rằng đối phương chắc bị cô dọa cho khiếp vía.
Nhưng cô cũng chẳng quan tâm.
Vốn dĩ cô không có ý định phát triển gì thêm với anh ta.
Uống hết lon bia, Tô Mạt mới chợt nhớ ra mình còn một tin nhắn chưa trả lời. Cô mở điện thoại, trả lời người nhắn tin đầu tiên cho cô Ở thị trấn nhỏ cũng có gì không tốt đâụ
Đối phương trả lời ngay Cậu cam lòng sao?
Tô Mạt Cam lòng.
Đối phương Cậu thế này là… bị Tưởng Thương tổn thương rồi?
Tổn thương sao?
Chắc chắn là tổn thương rồi.
Yêu nhau bảy năm, đời người có mấy lần bảy năm chứ?
Cô thậm chí còn tưởng tượng cả cảnh cưới xong ba năm sẽ có hai đứa con, vậy mà anh ta lại quay ngoắt, đính hôn với người khác.
Đúng là đồ bất lương
Về sau, đối phương còn nhắn thêm vài câu nhưng Tô Mạt chẳng buồn xem hay trả lời. Cô tháo giày cao gót, để đôi chân trắng nõn đặt xuống sàn nhà mát lạnh, không thèm đi dép, bước thẳng vào phòng tắm.
Lần gặp lại Tần Thâm là một tháng saụ
Tô Mạt đang tựa vào tường trước cửa tiệm mới khai trương, vừa ăn kem vừa nghe điện thoại của sư mẫu, thì Tần Thâm đứng ở đầu hẻm, bị một cô gái tầm đôi mươi tát một cái trời giáng.
sư mẫu là vợ của sư phụ, sư phụ thường là chỉ những người truyền nghề gia truyền ở thời hiện đại
Nhìn thấy cảnh đó, Tô Mạt khẽ nhướng mày. Cô không phải người tò mò, nhưng mùi drama này thì rõ ràng rất hấp dẫn.
“Con có nghe sư mẫu nói gì không, Mạt Mạt?”
Không nghe cô phản hồi, giọng nói ở đầu dây bên kia của sư mẫu trở nên nghiêm nghị.
Tô Mạt đáp một tiếng "Vâng", không còn vẻ quyến rũ lả lơi khi đi xem mắt, thay vào đó là sự điềm đạm, lạnh nhạt “Con nghe đây, sư mẫụ”
“Vậy con nghĩ thế nào? Thật sự không tham gia cuộc thi này à?”
Tô Mạt nói “Không có giá trị cao, con thấy không cần thiết.”

⬅ Trước Tiếp ➡