⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Áo ngồi trên chiếc ghế đẩu cao tɾong quán rượu nhỏ, vẻ mặt lười biếng mỉm cười "Chuyện lão Tần thầm yêu Mạt Mạt, tôi là người biết nhiều nhất đây. Phải công nhận, lão Tần đúng là có nghị lực thật, mười hai năm cơ mà, ai mà có được nghị lực cỡ đó chứ."
Nói xong, Lý Áo ngừng một chút, đưa tay cầm ly cocktail đã pha xong nâng về phía máy quay "Chúc lão Tần và Mạt Mạt trăm năm hòa hợp, vĩnh kết đồng tâm."
Lý Áo dứt lời, người tɾong vide0 đổi thành Lục Thương.
Lục Thương nở nụ cười thiếu niên rạng rỡ "Tôi thấy đại sư huynh và tiểu sư muội là một đôi trời sinh. Tuy con đường yêu thầm củađại sư huynh hơi thê thảm chút, nhưng cuối cùng cũng là khổ tận cam lai. Đại sư huynh, anh có nghị lực này thì làm gì cũng sẽ thành công thôi "
Người thứ năm xuấthiện là Tiết Trì.
Trong vide0, Tiết Trì cười toe toét "Câu chuyện của anh Năm và chị dâu thì ai cũng biết mà, yêu thầm, giở thủ đoạn, làm kẻ the0 đuôi, lạt mềm buộc chặt, hahaha, đến giờ tôi vẫn thấy câu chuyện của hai người ngọt ngào muốn xỉu luôn đó. Chúc anh Năm và chị dâu đầu bạc răng long "
...
Cuối cùng của cuối cùng, là Tưởng Thương.
Tưởng Thương tung h0ành trên thương trường bao nhiêu năm nhưng tɾong vide0 lại hiếm khi có vẻ không tự nhiên.
Chỉ thấy anh ta do dự hồi lâu trước máy quay rồi mới chậm rãi cất lời "Với thân phận này của tôi, thật sự không tiện nói gì nhiềụ Tôi thuộc về một phần "cosplay" tɾong tình yêu của hai người họ. Ừm, chúc hai người ngọt ngào hạnh phúc."

Tất cả vide0 phát xong, Tô Mạt quay đầu nhìn Tần Thâm.
Tần Thâm mỉm cười, môi mỏng cong lên, trên mặt và tɾong đáy mắt đều chan chứa ý cười.
Đám cưới long trọng, đông đủ bạn bè thân thích tụ họp lại.
Người thân bên phía Tần Thâm có Tần Lục, có Khâu Chính, bên Tô Mạt cócậu ruột Đàm Kính.
Dường như thiếu chút gì đó, lại dường như chẳng thiếu gì cả.
Vide0 kết thúc, dưới sự dẫn dắt của MC, nghi lễ tiến hành phần tiếp the0.
Cũng giống như mọi đám cưới khác, hỏi chuyện vui của cô dâu chú rể, mời người thân hai bên phát biểu, cuối cùng là trao nhẫn cưới, chú rể hôn cô dâụ
Khoảnh khắc trao nhẫn, Tần Thâm vẫn không kiềm được mà mắt đỏ hoe.
Tần Thâm quỳ một gối xuống, Tô Mạt cúi mắt nhìn anh, ngay khoảnh khắc nhẫn được đe0 vào, cô nghẹn ngào cất lời "Tần Thâm, bây giờ đám cưới cũng làm xong rồi, anh muốn hối hận cũng không kịp nữa đâụ"
Tần Thâm hôn lên ngón tay đe0 nhẫn của cô, nước mắt rơi trên mu bàn tay cô, nóng hổi bỏng rẫy, anh khàn giọng nói "Không hối hận."
Tô Mạt đương nhiên biết Tần Thâm sẽ không hối hận.
Hai người kết hôn đã bảy năm rồi mà.
Bảy năm nay, Tần Thâm coi cô như châu như bảo, sao có thể hối hận được chứ.
Lúc Tần Thâm đứng dậy, Tô Mạt đe0 nhẫn cho anh.
Đe0 nhẫn xong, không đợi MC lên tiếng, cô đã kiễng chân hôn lên môi Tần Thâm.
Môi mỏng Tần Thâm hơi động, bàn tay to lớn đặt lên e0 cô, g͙iành lại thế chủ động.
Nụ hôn kết thúc, trán Tần Thâm chạm nhẹ vào trán Tô Mạt, anh thì thầm "Vợ ơi, tình yêu của chúng ta không cầu oanh oanh liệt liệt, chỉ cầu dài lâu bền chặt."
Tô Mạt "Chồng ơi, em chỉ cầu sớm tối có nhau, mỗi năm đều có anh."
...
Đám cưới kết thúc, tối hôm đó, Tô Mạt hơi say, mượn men say ôm Tần Thâm tỏ tình.

⬅ Trước Tiếp ➡