⬅ Trước Tiếp ➡
Cả người Sử Hàn ướt sũng dưới vòi nước, hàng mi cụp xuống "Đừng... đừng ở đây..."
Ôn Tư là một kẻ điên.
Chẳng có gì mà cậu không dám làm.
Điểm này, Sử Hàn đã thấm thía không chỉ một lần tɾong hơn nửa năm qua.
Nhìn Sử Hàn đã chịu thua, Ôn Tư cười khẽ, bàn tay to lớn đặt lên gáy anh véo nhẹ nghịch ngợm, một cái, hai cái, ba cái... Mãi đến khi cảm nhận được anh khẽ run lên, cậu mới tủm tỉm nói "Bác sĩ Sử, ngoan ngoãn một chút, tôi chiều anh."
Cảm giác nhục nhã ập đến, nhưng Sử Hàn vẫn phải cúi đầu "Ừm."
Ra khỏi phòng tắm, Sử Hàn leo lên giường nằm nghỉ từ sớm.
Anh vừa nằm xuống đã cảm thấy có một bàn tay luồn vào tɾong chăn.
Đôi mắt vừa nhắm lại của Sử Hàn chợt mở bừng.
Ôn Tư "Ngủ đi, không phải anh buồn ngủ rồi sao?"
Sử Hàn giận mà không dám nói, tai đỏ bừng, anh nghiến răng, thì thào bằng giọng chỉ đủ hai người nghe "Bỏ tay cậu ra."
Ôn Tư "Chân anh lạnh."
Đúng vậy, Ôn Tư dù luồn tay vào chăn anh nhưng cũng không làm hành động gì không đúng đắn.
Mà là đang giúp anh ủ ấm chân.
Nhưng dù thế, anh vẫn thấy nhục nhã.
Đàn ông con trai ai lại cần người khác ủ chân chứ
Hai người bốn mắt nhìn nhau, không ai chịu nhường bước.
Cuối cùng vẫn là Ôn Tư nhượng bộ trước, cậu khẽ nói "Đợi chân anh ấm lên chút, tôi sẽ rút tay về."
Quai hàm Sử Hàn căng cứng "Tôi không muốn người khác biết."
Ôn Tư cười cợt "Anh tưởng người khác đều là kẻ ngốc hết à?"
Nghe ra ẩn ý tɾong lời Ôn Tư, sắc mặt Sử Hàn đột ngột thay đổi.
Thấy anh như vậy, lòng Ôn Tư hơi khó chịu, nhưng vì ban nãy tɾong phòng tắm hai người đã suýt nữa thì căng, cậu không nổi nóng, mà nói với giọng ba phần chế nhạo bảy phần trêu tức "Anh tưởng ở đây chỉ có chúng ta như vậy thôi sao?"
Sử Hàn "Cậu có ý gì?"
Ôn Tư "Nghĩa trên mặt chữ thôi."
Sử Hàn nhìn quanh bốn phía, người nói chuyện, kẻ đọc sách, không thấy có gì bất thường.
Một lúc sau, Sử Hàn thu lại ánh mắt "Cậu đừng tưởng ai cũng giống cậụ.."
Ôn Tư "Anh nghĩ tại sao anh Trần ngày nào cũng dỗ dành Tiểu Kiệt?"
Sử Hàn " "
Ôn Tư "Bác sĩ Sử, anh ngây thơ quá rồi đấy."
Sử Hàn " "
Đêm đó, Sử Hàn trằn trọc mãi không ngủ được.
Trong đầu anh toàn là những chuyện Ôn Tư đã nói.
Có những chuyện đúng là không nên nghĩ sâụ
Chỉ cần nghĩ kỹ một chút, chút manh mối cỏn con cũng đủ dìm chết người.
Đêm ấy, Sử Hàn đã mất ngủ.
Sáng sớm hôm sau, nhân lúc chạy bộ buổi sáng, anh tìm gặp Tiểu Kiệt, một tɾong những người tɾong cuộc mà Ôn Tư đã nhắc tới.
Tiểu Kiệt là một cậu nhóc mới lớn.
Nghe nói lý do vào tù là trộm cắp.
Trộm một chiếc xe đạp đïện để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ.
Chiếc xe giá hai nghìn tư, bán được một nghìn hai, cậu ta bị kết án hai năm tù.
Cậu nhóc này tính tình hoạt bát, vui vẻ lại nhiệt tình, rấtdễ gần.
Thấy Sử Hàn lân la bắt chuyện, Tiểu Kiệt không chút đề phòng, nói "Anh Sử Hàn, thật ra em vẫn luôn rấtmuốn kết bạn với anh. Em thích những người có học thức, anh lại là bác sĩ, có học vấn, còn đẹp trai nữa, hehe, chơi với người như anh oai lắm."
Tiểu Kiệt nói xong, Sử Hàn chỉ căng mặt im lặng.

⬅ Trước Tiếp ➡