Lý Duệ "Vậy nên, đây chính là lý do anh giấu em chuyện nhà mình có tiền?"
Lý Áo "..."
Lý Duệ "Ai có thể nghỉ ngơi mà lại muốn làm trâu làm ngựa chứ?"
Lý Áo "..."
Lý Duệ "Nếu không phải vì mấy đồng bạc lẻ đó, anh nghĩ em thức khuya dậy sớm như vậy là bị bệnh à?"
Lý Áo "..."
Lý Duệ "Lý Áo, em phải có khuynh hướng thích bị ngược đãi đến mức nào mới có thể nghĩ đến việc cả ngày cống hiến bản thân cho công ty chứ."
Lý Áo "..."
Mấy câu nói liên tiếp của Lý Duệ khiến Lý Áo cứng họng không nói nên lời.
Đúng vậy, nếu như có thể nằm thì ai muốn ngồi, nếu như có thể ngồi thì ai muốn đứng.
Lý Áo chột dạ, bàn tay đang giữ gáy Lý Duệ cũng thả lỏng mấy phần.
Nhận thấy tay Lý Áo đã lỏng ra, Lý Duệ đứng thẳng người dậy, không nói gì, bước về phòng ngủ.
Nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại, Lý Áo đưa đầu lưỡi chạm vào răng hàm.
Anh thật sự là "biện bạch" vô hiệụ
Không biết qua bao lâu, lúc Lý Áo cảm thấy đôi chân mình sắp quỳ đến liệt rồi, thì đïện thoại tɾong túi rung lên.
Anh nhíu mày lấy đïện thoại ra, trên màn hình hiện lên tin nhắn của Tần Thâm Vẫn đang quỳ à?
Lý Áo Sao? Còn muốn xem trò cười của tôi nữa à?
Tần Thâm Không đến mức đó.
Lý Áo Hờ, chẳng lẽ cậu tốt bụng muốn mách nước cho tôi?
Tần Thâm Có khả năng.
Câu "Có khả năng" này của Tần Thâm đầy ẩn ý.
Lý Áo nhìn thấy, mắt lập tức sáng rỡ lên.
Lý Áo Lão Tần, vừa rồi là anh em không hiểu chuyện, anh em lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Cậu là người lớn không chấp chuyện nhỏ, xin cậu rộng lượng, không ngại chỉ giáo.
Tần Thâm Chỉ giáo thì không dám, nhưng tôi có thể nói cho anh biết tɾong tình huống thông thường tôi giải quyết tình thế khó khăn này như thế nào.
Lý Áo Cậu nói đi.
Tần Thâm Xin lỗi. Xin lỗi bằng hành động thực tế.
Lý Áo ?
Tần Thâm Một... xóa tan ân oán.
Lý Áo "Một" gì?
Tần Thâm Chỉ có thể tự hiểu không thể nói rõ.
Gửi xong tin nhắn này, đầu bên kia Tần Thâm không còn động tĩnh gì nữa.
Rất lâu sau, Lý Áo đột nhiên phúc đến thì lòng cũng sáng ra, phản ứng lại.
P.
Chữ đó là "p".
Tần Thâm đang chơi chữ với Lý Áo, câu này như câu vợ chồng đầu giường giận cuối giường hòa ấy.
Lý Áo đã hiểu ra, đột ngột đứng dậy.
Vì đứng dậy quá gấp, hai chân hai bàn chân lại tê rần lợi hại, suýt chút nữa thì ngã.
May mà cuối cùng anh chống tay vào tường giữ vững được cơ thể.
Đứng vững một lúc, Lý Áo cất bước vào phòng tắm.
Tắm rửa sach sẽ, xịt nước hoa, Lý Áo mặc áo ch0àng tắm rón rén đẩy cửa phòng ngủ ra.
Cửa phòng ngủ mở ra, Lý Duệ đang nằm nghiêng ngủ say.
Nhờ ánh đèn vàng vọt nơi đầu giường, anh tiến lên, cúi người đặt nụ hôn lên khóe môi Lý Duệ.
Vừa mới chạm vào, Lý Duệ the0 bản năng nhíu mày né tránh.
Thấy vậy, Lý Áo cười khẽ, một tay chống trên giường, một tay giữ chặt e0 cô khiến cô không thể động đậy.
Khi sự quấn quýt càng thêm sâu, Lý Duệ hít nhẹ một hơi mở mắt.
Sau khi nhìn thấy người trước mặt, Lý Duệ mím môi, tay đặt lên vai Lý Áo đẩy người ra saụ
Giọng Lý Áo trầm khàn "Vợ ơi."
Lý Duệ "Em cho anh đứng dậy rồi à?"
Lý Áo "Chưa. Em yên tâm, đợi anh xin lỗi em xong, anh sẽ tiếp tục quay lại quỳ."