Lý Duệ "Hào phóng quá nhỉ, ông chủ Lý."
Trong mắt Lý Duệ, Lý Áo giống như một người tɾong suốt.
Anh từ nhỏ đến lớn ra sao, tɾong tay có bao nhiêu tiền, cô đều rõ như ban ngày.
Cô biết Lý Áo có bản lĩnh, cũng biết anh là người chịu khó chịu khổ, nhưng cô không cho rằng tɾong tay anh sẽ có nhiều tiền.
Hai người nhìn nhau, Lý Duệ quá yêu Lý Áo, không nỡ nói những lời làm tổn thương lòng tự trọng đàn ông của anh, cô nhón chân hôn lên môi anh "Chồng à, đừng tự tạo áp lực cho mình, cũng đừng căng thẳng tâm lý quá. Yên tâm, em..."
Lời Lý Duệ mới nói được nửa chừng, Lý Áo đã lên tiếng ngắt lời cô "Vợ ơi, có phải em đối với thực lực của chồng em, ừm, không hiểu rõ lắm không?"
Nghe ra lời nói của Lý Áo có ẩn ý, Lý Duệ nhướng mày.
Lý Áo hơi cúi đầu, không nhịn được cười "Thật sự nghĩ chồng em là người không có bản lĩnh à?"
Lý Duệ "Hửm?"
Cô đương nhiên không nghĩ vậy.
Nhưng mà, lời này của Lý Áo...
Lý Duệ đang suy nghĩ thì Lý Áo lên tiếng "Vợ ơi, anh vẫn có đủ khả năng nuôi nổi vợ mình đấy."
Nửa tiếng sau, Lý Áo dẫn Lý Duệ đến trước máy ATM của một ngân hàng nào đó.
Đưa thẻ ngân hàng cho Lý Duệ, bảo cô đi kiểm tra số dư tài khoản.
Lý Duệ nhận lấy thẻ ngân hàng, hồi lâu không động đậy.
Lý Áo "Mật khẩu là ngày sinh của hai chúng ta ghép lại, sinh nhật em trước, anh saụ"
Nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Lý Áo, Lý Duệ cầm thẻ ngân hàng xoay người đi đến trước máy ATM.
Đút thẻ ngân hàng vào, nhập mật khẩu, sau khi nhìn thấy số dư trên màn hình, cả người Lý Duệ hơi sững lại…
Một, mười, trăm, nghìn, chục nghìn, trăm nghìn, triệu, chục triệụ..
Đếm thầm những con số trên màn hình, Lý Duệ đột ngột quay đầu nhìn Lý Áo.
Lý Áo khoanh tay trước ngực, nhếch môi cười "Ừm?"
Lý Duệ khẽ nhíu mày "Từ đâu mà có?"
Thấy tɾong mắt Lý Duệ có sự lo lắng, tim Lý Áo khẽ hẫng một nhịp, biết cô đã nghĩ sai, anh trêu chọc "Em nghĩ sao?"
Nhìn bộ dạng cười cợt của Lý Áo, Lý Duệ nghiêm mặt lại.
Thấy vậy, Lý Áo lập tức nhận thua, tiến lên trước tiên rút thẻ ngân hàng ra, nhét vào tay Lý Duệ, sau đó đưa tay kéo người vào lòng nói "Vợ, đừng đoán mò nữa, đều là tiền mồ hôi nước mắt anh tự kiếm được."
Nghe vậy, Lý Duệ hít sâu một hơi, bán tín bán nghi nói "Thật không?"
Lý Áo "Hàng thật giá thật."
Chuyện này cuối cùng kết thúc bằng việc tối đó Lý Áo phải quỳ trên điều khiển TV.
Lý Duệ ngồi trên sô pha, cười mà lòng không cười uống trà "Ông chủ Lý, anh cầm tɾong tay nhiều tiền như vậy mà nhìn vợ mình cả ngày mệt chết mệt sống đi làm thuê dưới cơ người khác, có phải rấtvui vẻ không?"
Lý Áo cẩn thận quỳ trên điều khiển, chỉ sợ không cẩn thận sẽ chuyển kênh "Không phải, không có."
Lý Duệ "Không có à?"
Lý Áo "Tuyệt đối không có."
Lý Duệ "Vậy anh nói xem, chuyện này tại sao trước giờ không nói với em."
Lý Áo ấm ức nói "Anh tưởng em biết."
Lý Duệ nhếch môi "Sao em biết được?"
Lý Áo "Vợ, em nghĩ mà xem, anh với Lão Tần, Chử Hành, Lục Thương đều là người cùng ngành, mấy người họ kiếm đầy bồn đầy bát, anh dù có kém cỏi đến mấy cũng không thể nghèo túng khốn cùng được."
Lý Duệ "..."
Điểm này Lý Duệ đúng là không ngờ tới.