Người trẻ tuổi cơ bản đều đi làm ăn xa, những người không đi thì mở một cửa tiệm nhỏ ở địa phương kiếm sống qua ngày.
Đám cưới của hai người gần như gây xôn xao tất cả hàng xóm cũ.
Ban đầu, hai người còn có chút lo lắng dân phong huyện Trường Lạc thuần phác, lại có phần hơi phong kiến, liệu có người lớn tuổi nào không chấp nhận được mà nói xấu sau lưng họ không.
Ai ngờ lại chẳng có một ai.
Không chỉ không có ai nói này nói nọ, mà tất cả đều là lời chúc phúc.
"Tôi sớm đã thấy hai đứa này đúng là trai tài gái sắc rồi."
"Đúng vậy, từ nhỏ đã có tướng phu thê rồi."
"Vợ chồng ông Lý số tốt thật, có đủ nếp đủ tẻ. Đứa con trai này vừa là con trai vừa là con rể, đứa con gái vừa là con gái vừa là con dâu, chẳng thể có chút mâu thuẫn gia đình nào."
"Đúng thế, chỉ riêng điểm này thôi đã đủ khiến không biết bao nhiêu người ghen tị chết đi được."
"Nói là số tốt, thà nói là hai vợ chồng họ tốt bụng. Năm đó thằng bé Lý Áo không ai nuôi, h0àn toàn dựa vào hai vợ chồng họ nuôi lớn. Hai người hồi đó đều cùng bị cho nghỉ việc cũng không dám nói với hai đứa nhỏ, thà đi khắp nơi làm việc lặt vặt chứ cũng không hề nhòm ngó đến tiền của thằng bé Lý Áo."
"Đây gọi là ở hiền gặp lành."
...
Ngày tổ chức hôn lễ, Tần Thâm nhà Lý Áo từ sáng sớm tinh mơ.
Lý Áo và Lý Duệ ở ngay đối diện cửa nhà nhau, việc cưới hỏi này thật sự hiếm thấy.
Tô Mạt chưa tỉnh ngủ hẳn, người trông có vẻ không có gì khác thường, nhưng thực tế hơn nửa người đều dựa vào Tần Thâm.
Tần Thâm đã quen với điều này, vẻ mặt bình thản.
Lý Áo mặc bộ vest chú rể, vừa đưa thuốc cho Tần Thâm vừa trêu chọc "Hai người có thể đừng dính nhau như sam thế được không?"
Tần Thâm "Cô ấy chưa tỉnh ngủ."
Lý Áo "Chậc, cậu không phát hiện ra à, từ khi có cậu, Tô Mạt sắp thành em bé khổng lồ rồi đấy?"
Lý Áo vừa dứt lời, không đợi Tần Thâm lên tiếng, Tô Mạt đang lơ đãng đột nhiên đưa mắt nhìn anh.
Tô Mạt không nói câu nào, môi đỏ còn cong lên cười, nhưng lại khiến cả người Lý Áo sững lại.
Giây tiếp the0, Lý Áo bị khói thuốc làm cho ho khẽ, vội vàng chữa lại "Đùa thôi, h0àn toàn là đùa thôi, không có chút ý nghiêm túc nào cả."
Tô Mạt cười như không cười, giọng điệu kiêu kỳ "Vậy sao?"
Lý Áo "À thì... Lão Tần, cậu chăm sóc Mạt Mạt cho tốt nhé, tôi đi xem vợ tôi trang điểm thế nào rồi."
Tần Thâm "Ừ."
Tần Thâm vừa đáp xong, Lý Áo liền quay đầu bỏ chạy.
Nhìn bóng lưng như đang bay của Lý Áo, bàn tay Tần Thâm đặt trên e0 Tô Mạt siết chặt lại "Lão Lý hôm nay kết hôn, em dọa anh ta làm gì?"
Tô Mạt dựa vào người Tần Thâm ngẩng đầu "Anh ta châm chọc mối quan hệ của chúng ta."
Tần Thâm "Anh ta không có bản lĩnh đó."
Tô Mạt hừ nhẹ "Bản thân anh ta chiều vợ lên tận trời, lại nói anh chiều em thành em bé khổng lồ."
Tần Thâm "Con người đều như vậy, chỉ nhìn thấy người khác, không biết cúi đầu xem xét lại bản thân mình."
Tô Mạt nhìn Tần Thâm chằm chằm, mắt cong cong trêu chọc "Chồng ơi, anh có biết cúi đầu xem xét lại bản thân mình không?"
Tần Thâm nói "Biết."