⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Áo nói "Lên thế nào được, cửa có bảo vệ, Duệ Duệ đã dặn dò bảo vệ khách sạn rồi, tôi và chó đều không được phép vào."
Nghe Lý Áo nói vậy, Tần Thâm bật cười thành tiếng "Lý Áo, anh nghe lời từ bao giờ thế?"
Lý Áo "Tôi trước giờ luôn nghe lời."
Tần Thâm chọc vào điểm yếu của anh "Người nghe lời thì con đường the0 đuổi vợ còn dài đằng đẵng."
Lý Áo "Lão Tần, mẹ kiếp nhà cậụ.."
Lời chửi thề của Lý Áo đã đến đầu môi, đầu dây bên kia đột nhiên truyền đến giọng nói của Tô Mạt.
Giọng Tô Mạt nũng nịu quyến rũ, mang the0 vài phần chế nhạo nhẹ "Lý Áo, biết tại sao anh và Lý Duệ dây dưa không dứt bao nhiêu năm nay mà vẫn chưa có kết quả không?"
Lý Áo im lặng.
Tô Mạt cười nói đầy ẩn ý "Bởi vì anh luôn có lòng tham nhưng lại nhát gan, làm trộm cũng chỉ dám làm trộm vặt, không dám làm đạo tặc lừng lẫy."
Lý Áo "..."
Tô Mạt là người quen được chiều chuộng, nói chuyện trước giờ không hề để ý đến cảm xúc của người khác, chỉ nói thẳng vào điểm yếu "Lý Duệ không cho anh lên, anh liền không lên? Cô ấy còn nói muốn kết hôn đấy, anh có thể để cô ấy kết hôn sao? Cô ấy còn nói không cho anh ngủ với cô ấy đấy, anh có thể không ngủ sao? Cô ấy còn..."
Cô ấy còn gì nữa, Tô Mạt chưa nói xong đã bị Tần Thâm ôm lấy đặt lên đùi, bịt miệng lại.
Tần Thâm "Vợ ơi, đủ rồi, đã rấtđau lòng rồi."
Tô Mạt kiêu kỳ hừ nhẹ một tiếng.
Tần Thâm "Ngoan, nghe lời, đừng chấp nhặt với anh ta."
Lý Áo "..."
Dỗ dành Tô Mạt xong, Tần Thâm cầm lại đïện thoại, trầm giọng nói "Lão Lý, Lý Duệ không có vị hôn phu nào cả, cũng không hề muốn kết hôn. Chuyện năm đó của anh, cô ấy đã biết từ lâu rồi. Bao nhiêu năm nay, cô ấy vẫn luôn đợi anh cho cô ấy một lời giải thích."
Lý Áo " "
Lời này của Tần Thâm như sét đánh ngang tai, đánh cho Lý Áo ngoài cháy tɾong mềm.
Một lúc lâu sau, Lý Áo mới h0àn hồn lại, hít sâu một hơi, khó tin hỏi "Cậu nói gì?"
Tần Thâm nói "Lý Duệ đã biết từ lâu rồi."
Lý Áo nghẹn ngào "Ý cậu là..."
Tần Thâm "Phải, chuyện năm đó của anh, Lý Duệ đã biết từ lâu rồi, cô ấy bảo tôi giấu anh..."
Tần Thâm tưởng Lý Áo kích động như vậy là vì Lý Duệ đã biết chuyện năm xưa.
Ai ngờ, câu nói tiếp the0 của Lý Áo trực tiếp khiến anh đứng hình tại chỗ.
Lý Áo nói "Ý cậu là, cô ấy và Bạch Phong là giả?"
Lời Tần Thâm vừa nói được nửa chừng đã bị anh ngắt lời, đột nhiên nghẹn họng.
Quả nhiên, mạch não của đàn ông lụy tình không phải kiểu người bình thường.
Lý Áo nói xong, không nghe thấy Tần Thâm trả lời, lại sốt ruột hỏi thêm một lần nữa "Lão Tần, cậu chắc không? Duệ Duệ thật sự không kết hôn với Bạch Phong à?"
Sắc mặt Tần Thâm lúc này thay đổi liên tục, cố nén cơn tức của mình, đưa tay day trán "Thật."
Lý Áo "Nói vậy là, những việc cô ấy làm suốt một năm qua, đều là vì cô ấy yêu tôi, phải không?"
Tần Thâm "..."
Vào một khoảnh khắc nào đó, Tần Thâm đột nhiên cảm thấy không đáng thay cho Lý Duệ.
Không phải cảm thấy Lý Áo không đáng yêụ
Mà là không đáng vì cô ấy lại giận dỗi hơn một năm trời với một kẻ có EQ thấp như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡