Bố Lý nhìn anh xua tay "Không phải lỗi của con, hay nói cách khác, không phải lỗi của một mình con. Tính tình của con và Duệ Duệ, bố hiểu, hai đứa đều không phải đứa trẻ hư, không làm ra chuyện phản bội tình cảm được. Hai đứa gây sự đến mức này, chắc chắn là cả hai đều có trách nhiệm."
Lý Áo "Bố, vấn đề đúng là ở con."
Bố Lý nhướng mày.
Ngay khi bố Lý còn định nói gì đó, Lý Áo đã nói "Bố, hai chúng con đến bước đường này, là do con phạm lỗi trước, con..."
Lý Áo nói, nghĩ đến chuyện bị Phàn Lục gài bẫy năm đó liền nghẹn ngào, bưng ly rượu trước mặt lên uống cạn một hơi.
Uống xong ly rượu, anh thẳng lưng nói "Là năm đó con bị sư phụ gài bẫy, khiến Duệ Duệ tưởng con mập mờ không rõ với người phụ nữ khác, nên mới..."
Cách biệt nhiều năm, cuối cùng Lý Áo cũng lại nhắc đến chuyện này.
Có lẽ là do men rượu đã ngấm, có lẽ là do không khí hôm nay vừa đúng lúc.
Lý Áo đem chuyện năm đó không sót một chữ kể hết cho bố Lý.
Bố Lý nghe xong, đầu tiên là sửng sốt, sau đó là đau lòng, cuối cùng đưa tay tát một cái vào sau gáy Lý Áo.
"Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao con không nói?"
"Hiểu lầm lớn như vậy, con không tiện giải thích, Duệ Duệ không thèm để ý đến con, con nên nói với bố và mẹ con chứ "
Nói xong, bố Lý mặt mày sa sầm hút một điếu thuốc.
Hút xong điếu thuốc, bố Lý dụi tắt đầu thuốc đang cháy vào gạt tàn trước mặt, mở miệng nói "Con nói thật với bố đi, con và người phụ nữ kia rốt cuộc có xảy ra chuyện gì không?"
Lý Áo nhíu mày cười khổ "Bố, con thề tuyệt đối không có, nếu có, con bị trời đánh thánh đâm không được chết tử tế..."
Lý Áo không phải là người thiếu lý trí.
Bây giờ đến cả lời thề thốt như vậy cũng nói ra, có thể thấy anh thật sự hết cách rồi.
Anh không có cách nào giải thích cho rõ ràng được.
Anh chỉ có thể gửi gắm sự "tɾong sach" này vào sự tin tưởng của bố Lý dành cho mình.
May mà bố Lý nhìn anh lớn lên từ nhỏ, tin tưởng vào nhân phẩm của anh "Được, bố tin con."
Bữa cơm này, hai cha con ăn mãi đến gần hai giờ chiều, vẫn là mẹ Lý gọi đïện thoại thúc giục, bố Lý mới lưu luyến đứng dậy.
Mẹ Lý "Ông đi đưa cơm mà lạc mất người luôn rồi à?"
Bố Lý đứng trước quầy bar "Về ngay đây, về ngay đây, nói chuyện với con trai mấy câụ"
Nghe thấy chồng đang nói chuyện với Lý Áo, cơn giận của mẹ Lý nguôi đi không ít, bà hạ giọng hỏi "Đồ ăn có đủ không? Có cần mang thêm qua chút nữa không, món thịt he0 xào kia hình như hơi mặn..."
Mẹ Lý lẩm bẩm, bố Lý nhìn sang Lý Áo, đưa đïện thoại cho anh.
Lý Áo hiểu ý nhận lấy, trầm giọng cất tiếng "Mẹ."
Mẹ Lý "..."
Tiếng "Mẹ" này của Lý Áo khiến mẹ Lý vành mắt lập tức đỏ hoe.
Mẹ Lý cố nén cảm xúc "Ăn no chưa con?"
Lý Áo "Con no rồi ạ."
Mẹ Lý "No là tốt rồi, no là tốt rồi..."
Mẹ Lý nói tiếp, Lý Áo đang chăm chú lắng nghe thì đột nhiên đầu dây bên kia không còn là giọng của mẹ Lý Duệ nữa, thay vào đó là Lý Duệ.
Giọng Lý Duệ tɾong trẻo lạnh lùng, không chứa đựng chút tình cảm nào, lạnh lùng nói "Đồ hèn nhát."
Đồ hèn nhát.