Phương Tu Kiệt là người thật thà, cảm thấy mình đã tiết lộ bí mật của Lý Duệ, lo lắng đến mức gãi đầu gãi tai "Anh Lý Áo, chuyện này..."
Lý Áo "Yên tâm, anh sẽ giúp cậu giữ bí mật."
Phương Tu Kiệt nhìn Lý Áo, cảm kích rơi nước mắt "Cảm ơn anh Lý Áo."
...
Hơn mười phút sau, Lý Áo tiễn Phương Tu Kiệt lên taxi, vô cùng ga lăng, thậm chí còn trả tiền taxi giúp anh ta.
Phương Tu Kiệt cảm động đến mức không biết phải làm sao "Anh Lý Áo, không cần đâu ạ, em có tiền."
Lý Áo một tay giữ cửa xe tiễn anh ta đi "Khách sáo với anh làm gì, cho dù cậu và Duệ Duệ không phải bạn trai bạn gái thì chúng ta vẫn là bạn bè mà, đúng không?"
Phương Tu Kiệt cảm động đến nghẹn ngào "Anh Lý Áo..."
Lý Áo cười cười, đứng thẳng người ra hiệu cho tài xế lái xe đi.
Tài xế xoay vô lăng, Phương Tu Kiệt ngồi ở hàng ghế sau, đầu ló ra ngoài cửa sổ xe, mãi đến khi xe rẽ mới thu lại tầm mắt.
Bên này, sau khi tiễn Phương Tu Kiệt đi, khóe miệng Lý Áo nhếch lên còn khó đè xuống hơn cả AK47.
Hút xong điếu thuốc, Lý Áo quay lại khu dân cư đi thang máy lên lầụ
...
Lúc Lý Áo về đến nhà, Lý Duệ đang loay hoay với một chậu cây cảnh.
Cô trước giờ không nuôi được mấy thứ hoa cỏ này, nuôi cây gì chết cây đó.
Đợt trước vừa nuôi chết một cây xương rồng.
Đúng vậy, đến cả loại cây có sức sống mãnh liệt như xương rồng mà cô cũng có thể nuôi chết.
Chậu cây cảnh này là do một đồng nghiệp đã nghỉ việc của cô tặng.
Đồng nghiệp đó sắp đi xa, không có cách nào mang the0 chậu cây nên trực tiếp tặng lại cho cô.
Lý Duệ vốn định từ chối, nhưng quan hệ với người đồng nghiệp này thực sự không tệ, lời từ chối đến đầu môi lại không thể nói ra.
Cô đang nghiên cứu thì cửa phòng mở ra, Lý Áo từ ngoài cửa bước vào.
Nghe tiếng, Lý Duệ đầu cũng không ngoảnh lại, tiếp tục dùng đïện thoại tra cứu kinh nghiệm trồng hoa cỏ.
Một lát sau, Lý Áo bước đến sau lưng cô, tự nhiên đưa tay ôm cô vào lòng, cằm tựa lên vai cô nói "Đây là cây gì thế?"
Hoa không ra hoa, cỏ chẳng ra cỏ.
Lý Duệ "Không biết."
Cô thật sự không biết, lúc trước đồng nghiệp tặng cô vội vàng rời đi, cô không kịp hỏi.
Lý Áo cười khẽ, đưa một tay ra nghịch lá của chậu cây cảnh đó.
Nghịch vài cái xong, đầu anh hơi nghiêng nghiêng, đôi môi mỏng lướt qua má Lý Duệ nói "Nghe nói, em và Phương Tu Kiệt chỉ là quan hệ hợp tác?"
Lý Áo vừa dứt lời, cả người Lý Duệ cứng đờ.
Nhận thấy phản ứng của cô, ý cười nơi khóe môi Lý Áo càng sâu hơn "Ừm, diễn xuấtrấttốt."
Lý Duệ "..."
Lý Áo "Nếu không phải Phương Tu Kiệt không giấu được chuyện, em còn định giấu anh bao lâu nữa, hửm?"
Lý Duệ hít một hơi, mím môi.
...
Lớp giấy cửa sổ này cuối cùng cũng bị chọc thủng.
Nhưng cho dù đã chọc thủng lớp giấy cửa sổ này, hai người vẫn chưa thể làm lành.
Lý Duệ mỗi ngày đi sớm về khuya, thỉnh thoảng còn đi công tác.
Việc hai người không gặp được mặt nhau là chuyện thường tình.
Ngay cả khi Lý Áo đã cố gắng hết sức điều chỉnh thời của anh vẫn không the0 kịp sự thay đổi của Lý Duệ.
Nhưng những điều đó đều không sao cả, tɾong thâm tâm Lý Áo đã đoán chắc hai người nhất định sẽ làm lành.