⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Áo sắp xếp cho Lý Duệ ở phòng ngủ chính. Nhìn Lý Duệ đứng trước tủ quần áo dọn đồ, anh tiến lên mấy bước, đặt tay lên e0 cô ôm lấy, hạ giọng nói "Em đoán xem tối nay anh ngủ ở đâu?"
Lý Duệ quay đầu lại lạnh lùng nhìn anh.
Lý Áo cười khẽ "Thông minh thật."
Lý Áo vừa dứt lời, Lý Duệ liền liếc anh một cái lạnh lùng.
Hai người nhìn nhau, Lý Duệ đang định nói gì đó thì giọng nói của Phương Tu Kiệt từ ngoài cửa vọng vào.
"Lý Duệ, cái thùng lớn ở cửa cũng là của em à?"
"Cái thùng giấy ấy."
"Mấy anh bên công ty chuyển nhà nói họ cũng không rõ cái thùng đó là của em hay là của nhà trước để lại."
Phương Tu Kiệt vừa nói vừa đi vào tɾong.
Ngay khoảnh khắc anh ta bước vào cửa phòng, Lý Áo lùi lại một bước, đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt nhàn nhã, như thể mọi chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra.
Lý Duệ cũng vậy, tay đặt lên mắc áo chỉnh lại quần áo.
Như thể người vừa tức giận sắp nổi đóa không phải là cô.
Tình cảnh này, Phương Tu Kiệt đương nhiên cũng không nghĩ nhiều, ngây ngô thật thà nói tiếp "Nếu là của em thì anh bảo mấy anh chuyển nhà mang lên nhé."
Lý Duệ "Vâng."
Phương Tu Kiệt "Là của em à?"
Lý Duệ "Đúng vậy, là của em."
Nói xong, Lý Duệ quay đầu dặn dò "Tu Kiệt, lúc chuyển thì cẩn thận một chút, đồ bên tɾong rấtquan trọng."
Phương Tu Kiệt "Yên tâm đi, cứ để anh lo."
Phương Tu Kiệt vừa dứt lời liền xoay người rời đi.
Anh ta chân trước vừa đi, chân sau bàn tay lớn của Lý Áo đã lại đặt lên e0 Lý Duệ, siết ma͙nh một cái, kéo cô vào lòng.
Hai người áp sát vào nhau không một kẽ hở.
Cằm Lý Áo tựa lên vai cô, trầm giọng hỏi "Thứ gì mà quan trọng thế?"
Lý Duệ quay đầu liếc xéo anh một cái, lạnh nhạt nói "Bên tɾong là đồ Tu Kiệt tặng em."
Lý Áo nhướng mắt, đáy mắt tràn đầy vẻ trêu tức.
Lý Duệ nói dối, tɾong thùng căn bản không phải là đồ Phương Tu Kiệt tặng cô, mà là đồ Lý Áo tặng.
Là những món đồ nhỏ anh tặng cô từ nhỏ đến lớn.
Lớn thì có nhẫn kim cương, nhỏ thì có đồ trang sức cài tóc.
Từng món từng món, tất cả đều là hồi ức.
Giây tiếp the0, Lý Áo cúi đầu, ghé sát vào tai Lý Duệ, nghiến răng nói "Sao trước đây anh không biết, em lại là người trường tình đến vậy."
Lý Duệ lạnh lùng đáp "Chuyện anh không biết còn nhiều lắm."
Lý Áo "Vậy sao?"
Nói rồi, bàn tay đang ôm e0 Lý Duệ của anh di chuyển xuống dưới, nắm lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau, cười như không cười nói "Không sao, tiếp the0 đây chúng ta có rấtnhiều thời gian để tìm hiểu lẫn nhaụ"
Lý Duệ "Lý Áo, anh đừng có được một tấc lại tiến một thước."
Lý Áo nghiêng đầu cắn nhẹ vành tai cô "Anh muốn tiến bao nhiêu thì tiến bấy nhiêụ"
Lời này của Lý Áo đầy ẩn ý.
Nhất là khi mối quan hệ hiện tại của hai người vẫn còn mập mờ không rõ.
Lý Duệ nghe vào tai, liếc xéo anh một cái rồi nói "Vô liêm sỉ."
Lý Duệ vừa dứt lời, Lý Áo không đáp lại mà chuyển chủ đề "Mấy hôm trước Lão Tần có nói với anh một câu, anh thấy anh ấy nói rấtcó lý."
Nhắc đến Tần Thâm, tim Lý Duệ khẽ đập lệch một nhịp.
Không phải vì gì khác, chủ yếu là những bí mật kia của cô, Tần Thâm thật sự biết.

⬅ Trước Tiếp ➡