Lý Áo đúng là ngốc, cho đến tận hôm nay, vẫn chỉ biết nói câu "Anh không làm", mà không hề nghĩ đến việc giải thích rõ ràng ngọn ngành câu chuyện cho cô.
Một lát sau, Lý Duệ hít một hơi, trả lời Tần Thâm Đừng nói cho anh ấy biết chuyện em đã biết sự thật.
Tần Thâm Yên tâm.
...
Trong những ngày Tết này, Lý Áo âm thầm lặng lẽ chăm sóc Lý Duệ.
Cô ngồi xem TV cùng mẹ Lý, anh liền bưng trà rót nước, bóc các loại hạt.
Ban đầu anh còn cẩn thận dè dặt, sau đó phát hiện ra chỉ cần ở trước mặt bố mẹ Lý, sự quan tâm của anh về cơ bản đều được cô chấp nhận, dần dần lá gan cũng lớn hơn.
Cứ như vậy, hai người dường như đã quay lại khoảng thời gian trước khi cãi nhaụ
Bố mẹ Lý nhìn thấy hết, hai ông bà càng thêm hoang mang.
Nói hai đứa vẫn đang giận dỗi nhau?
Dường như không phải, ở bên nhau khá hòa hợp.
Nói hai đứa hòa giải rồi?
Cũng không giống, vì thỉnh thoảng Lý Duệ lại liếc anh một cái lạnh lùng, cả người Lý Áo liền đột nhiên căng cứng.
Rảnh rỗi không có việc gì, hai ông bà lại lén lút bàn tán.
Mẹ Lý "Ông nói xem rốt cuộc hai đứa nó bị làm sao?"
Bố Lý "Khó nói lắm, nhưng xem ra có vẻ đang có chiều hướng hòa hoãn."
Mẹ Lý mừng rỡ "Làm lành rồi à?"
Bố Lý lắc đầu "Hình như chưa."
Mẹ Lý liếc ông một cái, lười nói thêm.
...
Tết kết thúc, Lý Áo và Lý Duệ cùng lái xe trở về Dung Thành.
Vốn dĩ Lý Áo tự lái xe về, nhưng lại mặt dày đòi đi xe của Lý Duệ.
Còn cố ý viện cớ nói Tần Thâm mượn xe anh dùng rồi.
Lý Duệ lạnh lùng nhìn anh, nhìn thấu nhưng không nói toạc ra.
Xe đến Dung Thành, Lý Duệ đưa Lý Áo đến cổng khu dân cư nơi anh ở.
Lý Áo đứng bên ngoài xe, cúi người chống một tay lên cửa xe, hỏi "Có muốn lên nhà ngồi chơi một lát không?"
Lý Duệ nhướng mắt nhìn anh, không nói gì, mà cầm đïện thoại lên gọi một cuộc ngay trước mặt anh.
Điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia vang lên giọng một người đàn ông "Về rồi à?"
Giọng người đàn ông nghe có vẻ vui vẻ và hoạt bát.
Nụ cười trên mặt Lý Áo cứng đờ tɾong giây lát.
Giọng Lý Duệ trở nên dịu dàng, khóe môi cũng cong lên nụ cười "Vâng, anh có ở nhà không? Em qua chỗ anh bây giờ đây."
Lý Duệ nói xong, lại dịu dàng nhỏ nhẹ nói chuyện với đối phương thêm vài câu nữa mới cúp máy.
Điện thoại ngắt kết nối, Lý Duệ nhìn Lý Áo, khẽ nhướng đuôi mắt.
Hai người nhìn nhau, Lý Áo đưa đầu lưỡi chạm vào răng hàm, hồi lâu không nói gì.
Lý Duệ "Làm phiền đóng cửa xe lại giùm, cảm ơn."
Lý Áo "Bạn trai?"
Vẻ mặt Lý Duệ lạnh nhạt, h0àn toàn khác với dáng vẻ lúc gọi đïện thoại vừa nãy "Phải."
Lý Áo cười như không cười "Tình cảm rấttốt?"
Lý Duệ "Cũng được."
Nói xong, Lý Duệ ném đïện thoại lên bảng điều khiển trung tâm, đầu ngón tay gõ nhẹ không the0 nhịp điệu lên vô lăng hai cái rồi nói "Anh ấy là người có trách nhiệm."
Lý Áo "..."
Đối phương là người có trách nhiệm.
Đây là đang nóiai là người không có trách nhiệm sao?
Hai người nhìn nhau căng thẳng, một lúc sau Lý Áo lên tiếng "Người đó..."