⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Áo cụp mắt xuống, không muốn cũng không dám nhìn Phàn Lục nữa, sợ rằng chỉ một phút bốc đồng, anh sẽ xé nát chút mặt nạ tình nghĩa thầy trò cuối cùng còn sót lại. Anh khàn giọng nói "Sư phụ, con quyết định rồi. Con không định mở tiệm riêng nữa, con muốn về huyện Trường Lạc..."
Thấy Lý Áo thật sự đã quyết định rời đi, Phàn Lục đập ma͙nh tay xuống bàn trà "Con điên rồi à?"
Lý Áo lắc đầu, cười khổ nói "Sư phụ, mấy ngày nay con đã nghĩ thông suốt rồi. Con không hợp với nghề này..."
Phàn Lục quát "Lý Áo "
Lý Áo nói "Sư phụ, con đã quyết định rồi."
Phàn Lục gầm lên "Vì một đứa con gái mà con vất vả cố gắng bao nhiêu lâu nay, nói bỏ là bỏ sao, con..."
Phàn Lục đang cơn thịnh nộ, Lý Áo đột nhiên khuỵu hai gối, quỳ xuống đất, dập đầu ba cái rồi ngẩng lên, giọng nghẹn ngào "Sư phụ, người bảo trọng."
Từ biệt thự của Phàn Lục đi ra, Lý Áo lái xe về nhà.
Người đàn ông cao hơn một mét tám, mặt đầy vết nước mắt.
Điều đánh gục anh không chỉ đơn thuần là một sự việc, mà là niềm tin của anh.
Ngày trước anh một mình đến Dung Thành, những nghệ nhân sơn mài khác đều chê anh tuổi đã lớn, muốn bái sư mà không có cửa, chỉ có Phàn Lục chịu nhận anh làm đồ đệ.
Cũng chính Phàn Lục đã tự tay dạy anh nghề.
Dù tay nghề Phàn Lục không tinh thông, nhưng ông vẫn dốc hết tâm huyết truyền dạy lại toàn bộ những gì thế hệ trước để lại.
Anh đã từng nghĩ, mình đã gặp được một vị thần nhân từ, gặp được một người thầy đáng kính.
Nào ngờ đâu, mỗi bước đi đều là cạm bẫy.
Dĩ nhiên, anh cũng tin rằng, lúc ban đầu nhận anh làm đồ đệ, chắc chắn Phàn Lục chưa từng nghĩ đến những toan tính của ngày hôm nay, cũng là thật lòng thương xót cho h0àn cảnh bơ vơ đáng thương của anh.
Cho nên, đây cũng là lý do vì sao đến tận bây giờ anh vẫn chưa h0àn toàn trở mặt với Phàn Lục.
Chỉ là, sự đáng thương ban đầu là thật, sự thương xót là thật, và sự hãm hại bây giờ cũng là thật.
Về đến nhà, Lý Áo gọi đïện thoại cho Tần Thâm.
Nhạc chờ vang lên một lúc, đïện thoại được kết nối. Không đợi Tần Thâm lên tiếng, Lý Áo đã nói trước "Tôi không định mở tiệm riêng nữa."
Giọng Tần Thâm trầm thấp, ngữ điệu bình tĩnh, dường như đã sớm đoán được "Nghĩ kỹ rồi à?"
Lý Áo đáp "Ừm, nghĩ kỹ rồi."
Tần Thâm hỏi "Khi nào đi?"
Lý Áo nói "Mai tôi đi luôn."
Tần Thâm hỏi "Có cần tôi tiễn không?"
Lý Áo cười khổ "Không cần đâu, tôi tự đi được."
Nói xong, Lý Áo ngừng lại một chút rồi nói thêm "Cậu giúp tôi cho thuê lại căn hộ này, còn xe của tôi thì bán đi..."
Tần Thâm đáp "Được."
Lý Áo hít một hơi, giọng khàn đặc như bị lửa đốt "Lão Tần, cậu nói xem, bản chất con người là gì?"
Đối mặt với câu hỏi của Lý Áo, Tần Thâm im lặng một lúc rồi trầm giọng "Anh thật sự muốn biết?"
Lý Áo đáp "Ừ."
Tần Thâm nói "Ích kỷ tư lợi, lợi mình hại người, lấy sự hào phóng của người khác làm của mình, giả nhân giả nghĩa, đó chính là bản chất con người."
Mấy câu nói này của Tần Thâm, câu nào câu nấy đều khó nghe.
Lý Áo lắng nghe, cổ họng đắng ngắt "Vậy không có người tốt sao?"
Tần Thâm cười khẩy "Có."
Tâm trạng Lý Áo hơi dịu lại.

⬅ Trước Tiếp ➡