⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Duệ ngắt lời "Lý Áo, em không phải đang trưng cầu ý kiến của anh, em đang thông báo cho anh biết."
Lý Áo "..."
Lý Áo không muốn để Lý Duệ đi.
Nhưng Lý Duệ thà rằng giãy giụa đến trầy cả da cổ tay cũng muốn rời đi.
Trái tim Lý Áo như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, anh suýt chút nữa đã quỳ xuống.
Nhưng dù vậy, Lý Duệ cũng chỉ hờ hững liếc anh một cái rồi nói "Lý Áo, tình yêu của anh vừa rẻ mạt lại chẳng đáng một xụ"
Lý Áo " "
...
Cuối cùng, Lý Duệ vẫn rời đi.
Chính Lý Áo đã đưa cô đến sân bay.
Suốt cả quãng đường hai người không nói với nhau câu nào.
Nhìn Lý Duệ đi qua cửa kiểm tra an ninh, Lý Áo quay người cởi áo khoác trên người, tức giận ném ma͙nh xuống đất.
Thấy vậy, nhân viên sân bay sợ anh gây rối nên đã đi tới hỏi thăm tình hình.
Vẻ mặt Lý Áo rệu rã, giọng khàn khàn "Không sao."
Người nhân viên nói "Thưa anh, nếu anh cảm thấy không khỏe chỗ nào, chúng tôi có phòng nghỉ ở đằng kia."
Lý Áo xua tay "Không cần đâụ"
Nói xong, Lý Áo loạng choạng bước đi.
Nhân viên thấy bộ dạng tuy thất thần nhưng lý trí vẫn còn của anh thì cũng không ngăn cản nữa, nhặt chiếc áo khoác dưới đất lên đuổi the0 đưa đến trước mặt anh "Thưa anh, áo khoác của anh."
Lý Áo đưa tay nhận lấy, nghiến chặt răng "Cảm ơn."
Người nhân viên hỏi "Anh chắc là mình không sao chứ?"
Lý Áo đáp "Ừm."
Nói chuyện xong với nhân viên, Lý Áo đi ra khỏi sân bay.
Vừa đi đến bãi đỗ xe thì nhìn thấy Tần Thâm với gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Hai người nhìn nhau, Tần Thâm mặt không chút cảm xúc, không hề có nửa điểm đồng tình với Lý Áo.
Yết hầu Lý Áo chuyển động, vành mắt và giọng nói đều khô khốc "Cậu về rồi à."
Tần Thâm lạnh lùng nhìn anh "Lý Duệ đi rồi?"
Lý Áo đáp "Ừ, đi rồi."
Tần Thâm nhàn nhạt hỏi "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Lý Áo hít sâu một hơi, mày nhíu chặt "Tôi không biết."
Giới này không lớn.
Chuyện tối qua của Lý Áo, qua một đêm đã sớm lan truyền ầm ĩ.
Tần Thâm nhìn anh chằm chằm một lúc, rồi thò tay vào túi lấy hộp thuốc, gõ ra một điếu rồi châm lửa.
Trong làn khói thuốc lượn lờ, Tần Thâm trầm giọng hỏi "Vậy rốt cuộc anh có ngủ với cô ta không?"
Lý Áo cau mày thành hình chữ "Xuyên" "Đương nhiên là không "
Tần Thâm hỏi "Vậy người phụ nữ đó là ai?"
Lý Áo đáp "Tối qua chúng tôi liên hoan, tôi uống nhiều quá. Cô ta là con gái của bạn sư phụ tôi. Sư phụ có ý tốt bảo cô ta đưa tôi về phòng khách sạn, sau đó..."
Sau đó thì sao? Lý Áo dường như nhận ra điều gì đó, mặt và đáy mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Thấy anh đã phản ứng lại, Tần Thâm lấy điếu thuốc trên môi xuống, gạt tàn.
Trong làn khói thuốc tan the0 gió, Tần Thâm lên tiếng "Nhận ra rồi à?"
Lý Áo mặt đầy vẻ khó tin "Sao có thể..."
Tần Thâm cười lạnh "Sao lại không thể?"
Lý Áo nói "Sư phụ có ơn tri ngộ với tôi..."
Tần Thâm thờ ơ nhìn anh "Thế thì sao? Chỉ vì một người đưa cho anh cái bánh bao lúc anh sắp chết đói, anh liền chắc chắn rằng sau này người đó sẽ không đâm sau lưng anh một nhát sao?"
Lý Áo "..."
Tần Thâm nói tiếp "Tôi đã sớm nhắc nhở anh rồi, Phàn sư thúc không phải người tốt lành gì đâụ"
Lý Áo "..."
...

⬅ Trước Tiếp ➡