Tần Thâm hỏi "Ông ấy đồng ý?"
Lý Áo nói "Đồng ý."
Nói xong, Lý Áo ngừng lại một chút rồi nói thêm "Lão Tần, thật ra sư phụ tôi cũng không tệ như cậu nghĩ đâụ Chỉ là ông ấy muốn đứng vững tɾong nghề này, mà bản thân tài năng lại không đủ, bên trên lại có người như sư bá đè nén, cho nên mới..."
Lý Áo nhìn Phàn Lục qua một lớp kính lọc màu hồng.
Bởi vì Phàn Lục với anh không chỉ có ơn tri ngộ, mà còn có ơn dìu dắt.
Hai chữ "tôn sư trọng đạó được thể hiện vô cùng rõ nét ở anh.
Lý Áo nói xong, Tần Thâm không nói gì.
Bản chất con người là thứ hư ảo khó nắm bắt, chỉ khi bạn thật sự nhìn thấu nội tâm qua vẻ bề ngoài, bạn mới biết đối phương rốt cuộc là người như thế nào.
Tần Thâm biết lúc này nói nhiều cũng vô ích, giọng anh ấy trầm thấp ngắt lời Lý Áo "Mấy ngày tới tôi không có thời gian, một tuần nữa được không? Nếu được thì thứ Tư tuần sau tôi qua chỗ Lý Duệ một chuyến."
Lý Áo mím nhẹ môi, cảm thấy thời gian có hơi muộn, nhưng hiện tại cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn, bèn đáp "Được, Lão Tần, phiền cậu rồi."
Tần Thâm "Khách sáo."
Cúp đïện thoại, Lý Áo rệu rã dựa vào ghế sô pha. Suy đi nghĩ lại, anh gửi cho Lý Duệ một tin nhắn Anh không có người khác, chỉ có em. Đợi anh bận xong đợt này, anh sẽ đích thân qua đó giải thích với em, được không?
Lúc đó, Lý Duệ đang ở một mình tɾong ký túc xá khóc đến nghẹt thở, đïện thoại vẫn luôn tɾong trạng thái tắt máy, h0àn toàn không nhìn thấy tin nhắn của anh.
Đến ngày hôm sau, cô nhìn thấy tin nhắn nhưng không trả lời.
Lý trí trở về, cô cảm thấy cả hai người đều cần thời gian để bình tĩnh lại.
Cứ như vậy, mọi thứ dường như trở lại yên lặng.
Thời gian thấm thoắt, thoáng cái đã đến thứ Tư tuần saụ
Tần Thâm nhận lời Lý Áo, sáng sớm hôm đó đã đáp máy bay đến thành phố của Lý Duệ.
Ai ngờ, lúc anh ấy xuống máy bay liên lạc với Lý Duệ thì đïện thoại lại không thể kết nối được.
Đến mười giờ tối, đïện thoại cuối cùng cũng kết nối được. Tần Thâm còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của Lý Duệ "Anh Năm."
Nghe tiếng, Tần Thâm nhíu mày "Em sao thế?"
Lý Duệ nức nở "Em không sao."
Tần Thâm lại hỏi "Em đang ở đâu?"
Lý Duệ hít một hơi "Ở Dung Thành."
Tần Thâm "..."
Lý Duệ và Tần Thâm không quá thân thiết, chỉ là vì mối quan hệ với Lý Áo mà hai người xem như có quen biết.
Nghe Lý Duệ đang ở Dung Thành, lại thêm giọng nói nức dự cảm không lành.
Ngay lúc Tần Thâm còn định hỏi thêm gì đó thì nghe thấy giọng Lý Áo vang lên từ đầu dây bên kia.
"Duệ Duệ, em nghe anh giải thích."
Lý Duệ gào lên gần như mất kiểm soát "Em đã tận mắt nhìn thấy rồi, anh còn gì để giải thích nữa."
Lý Áo nói "Duệ Duệ, không phải như em thấy đâu, tối nay anh uống nhiều quá..."
Lý Duệ hét lên "Lý Áo Chúng ta xong rồi "
Nói xong, Lý Duệ dường như muộn màng nhận ra mình vẫn đang nói chuyện đïện thoại với Tần Thâm, vội vàng nói một câu "Xin lỗi" rồi cúp máy.