⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy Lý Áo lúng túng, Lý Duệ nháy mắt trêu anh "Này em nói anh nghe, lúc nãy em sang đây á, mẹ đang khóc với bố đấy, bảo là nuôi anh bao nhiêu năm nay uổng công, vậy mà anh lại muốn tính toán tiền nong với mẹ..."
Vừa nghe nói mẹ khóc, Lý Áo lập tức cuống lên "Anh không có ý đó, anh đi giải thích với mẹ."
Nói rồi, Lý Áo vụt đứng dậy.
Thấy anh định đi, Lý Duệ vội kéo cổ tay anh lại, cười đến không thở nổi "Trêu anh thôi, thế mà cũng tin à."
Lý Áo "..."
Lý Duệ nói tiếp "Nhưng có một điều em không lừa anh đâu đấy."
Lúc này Lý Áo đã chẳng mấy tin lời Lý Duệ nữa, sợ cô lại nói ra câu gì kinh người, anh nhìn cô đầy cảnh giác "Chuyện gì?"
Thấy bộ dạng đó của Lý Áo, Lý Duệ nhướng mày, giơ vuốt lao đến véo má anh.
"Cái vẻ mặt gì đây hả?"
"Trong mắt anh em không đáng tin đến thế cơ à?"
"Lý Áo, em nói cho anh biết, hôm nay anh toi rồi."
Hai người ở bên nhau nhiều năm, bình thường vẫn hay đùa giỡn đánh nhau như vậy.
Lý Duệ gần như cả người đều bổ nhào vào lòng Lý Áo, không hề cảm thấy có gì không ổn.
Nhưng cô không nhận ra, không có nghĩa là Lý Áo không có phản ứng.
Lúc này hai người đã học cấp ba. Nhìn người đang nằm nhoài tɾong lòng mình, cả người Lý Áo càng căng cứng hơn lúc nãy, sắc mặt anh đột ngột thay đổi. Anh nắm lấy tay Lý Duệ, giọng khàn đi "Lý Duệ."
Lý Duệ vẫn không nhận ra có gì bất thường, khẽ hừ mũi "Sao? Sợ rồi hả? Muốn đầu hàng à?"
Lý Áo khẽ đáp "Ừ."
Lý Duệ hất cằm "Hừ, xin lỗi đi rồi em tha cho."
Lý Áo nói ngay "Xin lỗi."
Mặt Lý Duệ lập tức tươi rói "Thế còn tạm được."
Nói xong, Lý Duệ lùi lại, đứng thẳng dậy, phủi phủi tay rồi quay lại chủ đề ban nãy "Có một điều đúng là em không lừa anh. Lúc nãy mẹ có nhờ em nhắn lại với anh là, nếu sau này anh còn khách sáo với mẹ nữa thì mẹ sẽ đánh chết anh đấy."
Cơ thể Lý Áo có phản ứng khác thường khiến anh không dám ngẩng đầu, chỉ khẽ "Ừ" một tiếng.
Lý Duệ không hề nhận ra điều bất thường. Đúng lúc đó mẹ gọi, cô liền co giò chạy biến.
Đợi Lý Duệ đi rồi, bàn tay Lý Áo đặt trên đùi để che giấu khẽ run lên, rồi từ từ siết chặt lại...
Năm đó, Lý Áo học năm thứ hai đại học...
Chuyện tình cảm mới chớm nở kiểu này, một lần không nhận ra, hai lần không nhận ra, đến lần thứ ba trở đi thì kẻ ngốc cũng hiểu được.
Huống chi, Lý Áo đâu phải kẻ ngốc.
Thế nên vào lần thứ n mơ thấy Lý Duệ tɾong đêm, Lý Áo giật mình tỉnh giấc giữa khuya. Anh đưa cánh tay lên che mắt, rấtlâu sau vẫn không bỏ xuống.
Trong phòng tối đen như mực, lòng anh tràn ngập những suy nghĩ không đứng đắn, đến mức không dám đối diện.
...
Tình cảm là thứ càng cố đè nén thì lại càng nảy nở ma͙nh mẽ.
Đến lúc Lý Áo muốn dập tắt nó thì nó đã bén rễ tɾong lòng anh, từ một hạt giống trở thành cây đại thụ mất rồi.
Thế nên Lý Áo đã không kìm nén được nữa. Trong bữa tiệc liên hoan tốt nghiệp, anh mượn men rượu tỏ tình với Lý Duệ.
Nghe lời tỏ tình của anh, Lý Duệ kinh ngạc đến mức không dám cử động.

⬅ Trước Tiếp ➡