Có lần tan học buổi chiều về nhà, anh phát hiện mình quên chìa khóa. Anh cứ thế ngồi bệt xuống, dựa vào cửa, cũng chẳng gọi thợ sửa khóa tới. Anh gục đầu vào cánh tay, lần đầu tiên kể từ khi sống một mình, anh khóc đến nghẹt thở.
Ngay lúc anh khóc đến gần lả đi thì có người khều nhẹ vào cánh tay.
Ban đầu, Lý Áo còn tưởng mình hoa mắt, nhưng rồi nhận ra là không phải.
Khi anh ngẩng đầu lên thì thấy Lý Duệ đang ngồi xổm ngay trước mặt, nhìn anh không chớp mắt.
"Ăn kẹo không?"
Lý Duệ vừa hỏi vừa lấy ra một cây kẹo mút đưa đến trước mặt anh.
Lý Áo không đón lấy, cả người rệu rã, ċһán nản.
Lý Duệ nói "Vị dưa hấu đấy, ngọt lắm."
Nói rồi, Lý Duệ cũng chẳng đợi Lý Áo phản ứng, tự mình bóc vỏ kẹo rồi đưa đến sát miệng anh.
Bị cây kẹo chặn ngay môi, Lý Áo khàn giọng lên tiếng "Lý..."
Hai người là hàng xóm, lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Dù không thường xuyên chơi với nhau nhưng cũng coi như là người quen biết.
Lý Áo vừa mở miệng, tiếng "Lý Duệ" còn chưa kịp thốt ra thì một cây kẹo mút đã được nhét vào miệng anh.
Hương vị dưa hấu của cây kẹo ngọt lịm lan tỏa tɾong khoang miệng.
Vị giác như được nhuốm đầy vị ngọt.
Cùng lúc đó, Lý Duệ ghé sát lại gần, khóe môi cong lên cười hỏi "Ngọt không?"
Giọng Lý Áo vẫn khàn đặc "Ừ."
Lý Duệ nói "Ăn đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt lên đấy."
Lý Áo lí nhí "Cảm ơn."
Lý Áo vừa dứt lời, Lý Duệ không nói gì thêm, chỉ bỏ ba lô trên lưng xuống rồi ngồi sát ngay bên cạnh anh.
Hai người ngồi sát bên nhaụ Lý Duệ hơi nghiêng người về phía anh, giọng dịu dàng "Lý Áo này, cô chú là anh hùng đấy. Trong vụ hỏa hoạn đó, họ đã cứu được mười ba gia đình, tổng cộng bốn mươi mốt người, mà tɾong số đó còn có một người là phụ nữ mang thai nữa."
Nghe nhắc đến bố mẹ, nước mắt Lý Áo lại lã chã tuôn rơi.
Lý Duệ nói tiếp "Tớ biết cậu rấtbuồn. Không chỉ cậu buồn đâu, mà cả tớ cũng buồn lắm. Chắc cậu không biết đâu, mẹ tớ ở nhà cũng lén lau nước mắt mấy lần rồi đấy."
Lý Áo lại vùi đầu vào khuỷu tay, thút thít.
Lý Duệ vỗ nhẹ lưng cậu "Lý Áo này, cậu muốn khóc thì cứ khóc đi. Khóc cho nhẹ lòng sẽ tốt hơn."
Nghe Lý Duệ nói vậy, Lý Áo bật khóc thành tiếng.
Tiếng khóc của Lý Áo vang vọng tɾong hành lang, Lý Duệ chỉ mím môi, lặng lẽ ngồi bên cạnh.
Khi Lý Áo đã khóc được khoảng hơn mười phút, Lý Duệ khẽ nghiêng người, vòng tay ôm lấy anh.
Bất ngờ bị ôm, Lý Áo khựng người lại.
Cằm Lý Duệ tựa lên cánh tay anh, giọng cô bé dịu dàng an ủi "Lý Áo này, sau này tớ chính là người nhà của cậụ Tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậụ.."
Lý Áo "..."
Hai đứa trẻ ôm nhaụ Ánh h0àng hôn buổi chiều tà phủ lên người họ một vầng sáng ấm áp.
Lý Duệ vẫn thủ thỉ bên tai Lý Áo, nói mãi những lời dịu dàng, ấm áp.
Lý Áo lắng nghe, quên cả khóc lúc nào không hay, hai má và tai anh bất giác đỏ bừng lên.
Dù còn nhỏ, lúc này đương nhiên chưa có suy nghĩ gì khác, nhưng anh cũng đã mơ hồ biết đến sự khác biệt giữa nam và nữ.
Ngay lúc Lý Áo đang đỏ mặt không biết phải làm sao thì trên đỉnh đầu vang lên giọng một người phụ nữ trung niên "Lý Duệ, Lý Áo..."