Cơ bản là từ sáng đến tối nhà cửa không lúc nào được yên tĩnh.
Khâu Chính một hơi thuê bốn bảo mẫu, hai người chăm sóc bọn trẻ, một người chăm sóc Tần Lục, người còn lại phụ trách ăn uống.
Cứ như vậy, Tần Lục vẫn bị hai ông trời con này hành hạ không nhẹ.
Một tuần trôi qua, người gầy đi một vòng chưa nói, vành mắt cũng đã thâm quầng.
Khâu Chính nhìn thấy hết, đau lòng khôn xiết.
Cuối cùng vào một buổi tối nọ, Khâu Chính không thể chịu đựng được nữa, vào lúc không biết là thằng lớn hay thằng nhỏ đang khóc, anh đứng dậy bế thốc Tần Lục rời khỏi phòng ngủ.
Tần Lục vốn định ngồi dậy dỗ con.
Ai ngờ, bản thân đột nhiên bị nhấc bổng lên.
Tần Lục the0 bản năng kêu lên kinh ngạc, đưa tay bám vào cổ Khâu Chính "Anh làm gì vậy?"
Khâu Chính mặt mày nghiêm túc "Như vậy không được."
Tần Lục một lòng lo lắng cho con "Cái gì không được?"
Khâu Chính "Cứ tiếp tục chịu đựng thế này, cơ thể em sẽ suy sụp."
Tần Lục ngơ ngác, h0àn toàn không hiểu "Gì cơ?"
Khâu Chính "Bọn trẻ không bú sữa mẹ nữa, uống sữa bột. Còn nữa, buổi tối em ngủ ở phòng bên cạnh, chuyện của bọn trẻ để anh và dì Lữ lo."
Vẻ mặt Khâu Chính vô cùng nghiêm túc.
Tần Lục nghe xong, khuôn mặt vốn đang căng thẳng đột nhiên nở nụ cười.
Cô cười duyên dáng, xua tan hết vẻ mệt mỏi ủ rũ tɾong suốt thời gian qua.
Tần Lục tinh nghịch nháy mắt "Anh xót em à."
Khâu Chính cúi đầu "Chứ sao nữa?"
Tần Lục trêu chọc "Không xót hai cậu con trai của anh à?"
Khâu Chính "Cũng xót, đâu có nói là mặc kệ chúng. Thu xếp ổn thỏa cho em xong, anh sẽ quay về dỗ hai đứa nó."
Khâu Chính nói rồi, bế Tần Lục sang phòng ngủ bên cạnh.
Phòng ngủ này trước đây là phòng Khâu Chính ở trước khi hai người kết hôn.
Sau khi hai người kết hôn đều ở phòng ngủ chính, phòng ngủ này liền để trống.
Nhưng dù vẫn luôn để trống, tɾong thời gian đó cũng luôn có bảo mẫu dọn dẹp, không hề có chuyện bám bụi.
Đặt Tần Lục cẩn thận lên giường, đắp chăn cho cô xong, Khâu Chính cúi người hôn lên trán cô "Nghỉ ngơi cho khỏe nhé, ngoan."
Tần Lục được bao bọc kín mít, người rúc xuống dưới, chỉ lộ ra đôi mắt.
Khâu Chính "Anh đi dỗ hai đứa nó trước đây."
Tần Lục nhíu mày "Anh làm được không?"
Bàn tay lớn của Khâu Chính vuốt qua tóc mái trước trán Tần Lục "Không có gì là không được, chỉ có muốn làm hay không thôi, chứ không có chuyện được hay không. Chẳng phải em cũng lần đầu làm mẹ sao? Cùng là người chưa có kinh nghiệm, sao em làm được mà anh lại không?"
Hai câu nói này của Khâu Chính khiến đáy mắt Tần Lục tràn ngập ý cười.
Đôi khi là vậy đó, hai người sống với nhau, thực ra điều cần chính là thái độ của đối phương.
Tần Lục "Vậy anh cố lên."
Khâu Chính "Em nghỉ ngơi cho khỏe, đừng lo cho ba bố con anh."
Tần Lục "Vâng."
...
Đêm đó, Tần Lục ngủ yên ổn lạ thường.
Sáng sớm hôm sau, cô vừa thức dậy xuống lầu đã nghe thấy hai bảo mẫu đang nói chuyện tɾong ßếp.
"Ông Khâu đối xử với bà nhà thật tốt quá, tôi làm bảo mẫu bao nhiêu năm nay, chưa thấy ông chủ nhà nào cưng chiều bà chủ như vậy."
"Đúng vậy, nghe nói hai người còn lớn lên cùng nhau từ nhỏ."
"Tốt thật, đôi vợ chồng trẻ này ngọt ngào êm ấm, chúng tôi làm việc cũng thấy thoải mái."
"Chứ sao nữa."