The0 lời Tần Lục nói thì anh ấy còn chưa có bạn gái đó.
Tần Lục đâu rồi? Say rồi hả? Tớ rấtcó hứng thú với anh thanh mai trúc mã kia của cậu ấy đó.
...
Nhìn tin nhắn nhóm lớp trên màn hình nối tiếp nhau, Tần Lục mím môi.
Một lát sau, Tần Lục đưa tay chỉnh đïện thoại sang chế độ im lặng.
Cô bây giờ không muốn tham gia vào chủ đề này của họ.
Hay nói cách khác, cô không dám tham gia, cảm thấy thiếu tự tin.
Tần Lục luống cuống tay chân chỉnh đïện thoại sang chế độ im lặng, vừa đặt đïện thoại xuống, phía ßếp, Khâu Chính đã bưng canh giải rượu đi tới.
Cô không dám nhìn thẳng Khâu Chính, chỉ đưa tay ra đón.
Khâu Chính đưa tô canh giải rượu đến trước tay cô "Nóng."
Tần Lục "Vâng."
Khâu Chính "Em bây giờ tỉnh rượu chưa?"
Tần Lục hoảng loạn đáp "Chưa."
Tần Lục vừa nói xong, chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình ngay lập tức.
Đây chẳng phải là giấu đầu hở đuôi rành rành sao?
Tần Lục dứt lời, bưng tô canh giải rượu, cúi mắt không nói gì.
Khâu Chính đi đến bàn trà đối diện cô ngồi xuống, cười khẽ "Có gì muốn nói không?"
Tần Lục "..."
Khâu Chính rấtlịch lãm, ngay cả lúc này, cũng rấtlịch lãm.
Nhưng đầu óc Tần Lục bây giờ rối tung rối mù, h0àn toàn không biết phải đối mặt với cậu thế nào.
Khâu Chính "Xin lỗi."
Vệt hồng trên má Tần Lục lan đến tận mang tai.
Khâu Chính "Nếu em cảm thấy vì chuyện này mà không thể chấp nhận sống chung dưới một mái nhà với anh, anh có thể dọn đi, ngày mai anh sẽ..."
Tần Lục "Không được dọn đi "
Tần Lục ngẩng mắt, ba chữ "Không được dọn đi" buột miệng nói ra.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Tần Lục lại vội vàng né tránh.
Nhưng Khâu Chính nào chịu cho cô cơ hội này, bàn tay to lớn nắm lấy cằm cô, ép cô phải đối mặt với cậụ
Từ nhỏ đến lớn, Khâu Chính nào đã làm chuyện bá đạo như vậy bao giờ, khuôn mặt vốn đã đỏ bừng của Tần Lục lập tức càng thêm đỏ rực.
Khâu Chính "Tần Lục."
Tần Lục mặt đầy vẻ bối rối.
Khâu Chính hít sâu "Anh bây giờ đã không còn đường lui. Nếu anh không làm chuyện như hôm nay, hai chúng ta có lẽ vẫn có thể duy trì vẻ ngoài yên bình giả tạo. Nhưng anh đã bước bước này rồi, không quay lại được nữa."
Mặt Tần Lục đỏ đến mức sắp nhỏ ra máu "Anh buông tay ra."
Khâu Chính nói "Tâm tư của anh đối với em, bây giờ em đã hiểu rồi, phải không?"
Tần Lục e thẹn.
Khâu Chính vẻ ngoài bình tĩnh tự nhiên, nhưng thực chất giọng nói khàn khàn mang the0 chút run rẩy nhẹ "Tần Lục, anh không cần em phải cho anh câu trả lời ngay lập tức. Anh chỉ muốn hỏi em một câu, em... có phản cảm việc anh... làm vậy với em không?"
Tần Lục "..."
Đầu óc Tần Lục bản không kịp suy nghĩ nhiềụ
Nếu chỉ đơn thuần nói có phản cảm việc Khâu Chính hôn cô hay không.
Nói thật lòng, không phản cảm.
Ngược lại, còn có chút cảm giác vui sướng khiến tim đập nhanh.
Khâu Chính nói xong, thấy Tần Lục không lên tiếng, ngón trỏ đang giữ cằm cô dịch lên một chút, ấn lên môi cô, vuốt ve mở lời "Tần Lục, anh thích em."
Tần Lục " "
Lời tỏ tình của Khâu Chính cứ thế đột ngột nói ra.
Trong đầu Tần Lục như thể có pháo hoa nổ tung, lốp bốp, rồi sau đó là một khoảng trắng xóa.