Tần Lục vẻ mặt ngơ ngác "Tại sao không đi ạ?"
Khâu Chính "Anh..."
Tần Lục đứng dậy "Đi chứ ạ, cả nhà chúng ta đông đủ quây quần bên nhau tốt biết bao."
Khâu Chính "..."
Sự mong đợi tɾong mắt Tần Lục quá rõ ràng, khiến lời từ chối Khâu Chính muốn nói lại không thể thốt ra.
Vài giây sau, môi mỏng Khâu Chính mấp máy "Ừm, anh chỉ nói bâng quơ thôi."
Tần Lục bước tới, kéo tay anh lắc lắc "Anh Khâu Chính, gia đình chúng ta phải ở bên nhau cả đời."
Khâu Chính "Ừ."
...
Ngày đến Dung Thành, là Tô Mạt đến đón ở sân bay.
Ngồi trên xe Tô Mạt, Tần Lục không nhận ra điều gì, nhưng Khâu Chính lại cảm nhận được sự bất thường.
Sau khi về đến Thúy Trúc Hiên, quả nhiên không ngoài dự đoán, Tô Mạt rõ ràng là đang có mâu thuẫn với Tần Thâm.
Tối hôm đó, Tần Thâm tâm sự với Khâu Chính.
Hai người đã nói rấtnhiềụ
Tần Thâm miệng ngậm điếu thuốc, cười hỏi Khâu Chính "Sao không hỏi anh tại sao không nói tình hình thực tế cho cậu và Tần Lục biết?"
Khâu Chính thật thà đáp "Anh Thâm, anh làm vậy chắc chắn có lý do của anh."
Tần Thâm "Ừ."
Khâu Chính "Anh Thâm, em tin anh."
Tần Thâm vươn tay xoa đầu Khâu Chính một cái "Vẫn cái nết y như hồi nhỏ."
Khâu Chính cười ngây ngô, đưa tay gãi đầu, không nói gì.
...
Cứ như vậy, Khâu Chính và Tần Lục ổn định cuộc sống ở Dung Thành.
Khoảng thời gian này đã xảy ra rấtnhiều chuyện.
Tần Lục được bảo vệ rấttốt, rấtnhiều chuyện đều không biết.
Nhưng Khâu Chính tỉ mỉ tinh ý, dần dần biết được những việc mà Tần Thâm và Tô Mạt đã làm.
Khi biết được những chuyện đó, tɾong lòng cậu ngoài chấn̵ động ra chính là cảm động.
Trong xã hội vật chất lên ngôi này, vẫn còn có người dám đứng ra bảo vệ mảnh đất thanh tịnh tɾong lòng, nói thật, điều đó quá đáng quý.
Để không làm Tần Thâm và Tô Mạt phân tâm, Khâu Chính chịu trách nhiệm ở nhà chăm sóc tốt cho Tần Lục, không để kẻ xấu có cơ hội lợi dụng͟͟.
Cậu vẫn luôn cho rằng, chỉ cần đợi Tần Thâm và Tô Mạt xử lý xong chuyện trước mắt, "cả nhà" là có thể sống những ngày yên ổn. Cậu chưa từng nói với ai, rằng thực ra cậu không muốn ở lại Dung Thành.
Cậu muốn về huyện Trường Lạc.
Cậu không phải kiểu người có hoài bão lớn lao, cậu chỉ muốn bình bình ổn ổn giữ lấy mảnh đất nhỏ bé của mình mà sống tốt cuộc sống nhỏ của bản thân.
Lý do cậu chọn ở lại, chỉ vì ở Dung Thành có Tần Thâm và Tần Lục.
Đương nhiên, Tô Mạt cũng tính.
Trong lòng cậu, Tần Thâm chính là anh ruột, Tô Mạt chính là chị dâu ruột.
Tô Mạt tính tình có hơi tệ một chút, nhưng lại thật tâm thật ý nghĩ cho từng người bọn họ.
Suy nghĩ của cậu không tệ, ai ngờ đâu, vào lúc mọi chuyện đã lắng xuống, một tin sét đánh ngang tai khác lại ập đến ngay sau đó.
–– Tô Mạt và Tần Thâm phải xa nhau hai năm.
Khi biết tin này, Tần Lục khóc đến không thở nổi. Cậu tuy miệng không nói, nhưng tɾong lòng cũng đầy lo lắng.
Tần Lục nghẹn ngào hỏi cậu "Khâu Chính, anh nói xem tại sao anh trai em và chị dâu lại phải xa nhau? Không phải hai người họ yêu nhau sâu đậm sao? Tại sao chứ?"
Khâu Chính giọng khàn khàn "Tần Lục, yêu, không nhất định cứ phải ở bên nhaụ"
Khâu Chính vừa dứt lời, Tần Lục ngước mắt lên nhìn cậu ngây người.