Tần Lục còn muốn nói thêm gì đó, Khâu Chính đã đứng dậy, bước tới ôm vai cô dẫn ra ngoài "Vừa hay em đến, anh đưa em sang quán ăn mới mở bên cạnh ăn chút gì nhé, vị cũng được lắm."
Tần Lục "Nhưng em nấu cơm cho cả hai chúng ta rồi mà."
Khâu Chính "Không sao, mấy cậu ấy đều là thanh niên trai tráng, một hộp cơm chắc chắn không đủ, phần của chúng ta phải nhường cho họ ăn."
Mọi người "..."
Tần Lục quay đầu cười nói "Vậy mọi người nhất định phải ăn hết đó nha, đừng lãng phí tâm huyết của em, lát nữa em quay lại dọn hộp cơm."
Mọi người "..."
Khâu Chính đưa Tần Lục đến một quán mì.
Mì bò nước rấtbình thường, kèm thêm mấy món ăn kèm thanh mát.
Trong tô mì bò là dầu ớt đỏ au, còn có cả những quả ớt to được chiên giòn rụm.
Tần Lục ngửi mùi thơ๓ mà nước miếng cứ chảy ra.
"Thơm quá."
Khâu Chính "Ông chủ quán này ba đời làm mì bò rồi."
Tần Lục "Thảo nào tay nghề tốt như vậy."
Khâu Chính "Nếm thử đi."
Tần Lục "Vâng."
Tần Lục giống Tần Thâm, đều ăn cay rấtgiỏi.
Chẳng qua trước đây vì bệnh tật, những thứ có tính kích thích cô đều rấtít ăn.
Bây giờ phẫu thuật hồi phụctốt, thỉnh thoảng ăn một hai lần cũng không sao.
Húp một miếng mì, Tần Lục hưởng thụ đến nhe0 cả mắt lại.
Thấy vậy, Khâu Chính cười, vươn tay lấy giấy ăn bên cạnh lau miệng cho cô "Em lớn từng này rồi mà sao ăn uống vẫn luộm thuộm thế, lỡ như..."
Khâu Chính đang nói thì Tần Lục đột nhiên ngước mắt lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Tần Lục chợt đỏ mặt.
Động tác lau miệng cho cô của Khâu Chính khựng lại, anh rụt tay về, ho khẽ hai tiếng "Ăn đi."
Má Tần Lục hơi ửng hồng, tim bất giác đập nhanh hơn, cô cúi đầu lí nhí đáp "Vâng."
Nói xong, cảm thấy một chữ "Vâng" quá khô khan, cô lại cố tìm chuyện để nói "Không biết A Phi với mọi người có thích đồ ăn em nấu không nữa."
Khâu Chính "Thích."
Sau bữa ăn, hai người trở lại tiệm xăm.
Hộp cơm đã được rửa sach sẽ, xếp gọn gàng ngăn nắp.
Tần Lục bước tới bỏ hộp cơm vào túi, quay người hỏi mọi người mùi vị thế nào.
Mọi người nào dám nói không ngon, đều phải trái lương tâm khen tài nấu nướng của cô giỏi.
Tần Lục "Nếu mọi người đã thích như vậy, thì trưa mai em lại tiếp tục nấu cho mọi người ăn nha. Lần này mọi người có thể gọi món, mọi người thích ăn gì, em sẽ nấu món đó."
Mọi người "..."
Câu nói này của Tần Lục thật sự kinh dị.
Cô vừa dứt lời, tiệm xăm lập tức yên lặng như tờ.
Vài giây sau, A Phi lên tiếng trước "Tiểu Lục, phần của anh ngày mai thôi bỏ đi nhé, anh mới có bạn gái, mai có hẹn rồi."
A Phi nói xong, mọi người đồng loạt nhìn cậu ta.
Tuy miệng không nói, nhưng ánh mắt đã thể hiện rấtrõ ràng.
–– "Cậu có bạn gái từ khi nào thế?"
A Phi mặc kệ ánh mắt dò hỏi của mọi người, nói tiếp "Khoảng thời gian này anh đều phải hẹn hò với bạn gái, đợi, đợi sau này có thời gian, lúc nào anh không hẹn hò nữa, anh sẽ báo em, đến lúc đó em lại làm cho anh."
Tần Lục "Vậy ạ..."
A Phi dùng lại lời Khâu Chính vừa nói với mình "Hạt gạo là ngọc thực, chúng ta đừng lãng phí lương thực."
Tần Lục gật đầu, có chút thất vọng "Thôi được ạ."
Nói chuyện với A Phi xong, Tần Lục cười tươi rói nhìn về phía mọi người.