⬅ Trước Tiếp ➡
Nói xong, Tần Lục lại làm nũng nói thêm "Là em nhớ anh nên mới vậy."
Tần Thâm "Thật không?"
Tần Lục gật đầu "Đương nhiên là thật rồi, anh không tin em sao "
Tần Thâm cười nhẹ "Ừ, sau này em không cần phải nhớ anh nữa."
Tần Lục nghe vậy vẻ mặt ngơ ngác "Sao ạ?"
Tần Thâm "Tuần sau anh chuyển về."
Tần Lục phấn khích "Thật ạ?"
Tần Thâm nói "Thật."
Tần Lục ôm chặt Tần Thâm "Anh hai, anh chuyển về sẽ không đi nữa, đúng không ạ?"
Tần Thâm bị Tần Lục ôm chặt đến khó chịu, gỡ cánh tay cô ra "Ừ, không đi nữa."
Tần Lục "Tốt quá "
Ăn sáng xong, Tần Thâm thu dọn bát đũa đi rửa.
Khâu Chính rửa ít hoa quả cho Tần Lục rồi đặt lên bàn ăn, sau đó đi vào ßếp.
Tần Thâm cúi đầu rửa bát "Có chuyện gì à?"
Khâu Chính siết chặt tay hỏi "Anh, anh chuyển về, có phải vì em và Tần Lục..."
Tần Thâm nói "Không phải."
Tần Thâm không bao giờ nói dối.
Anh nói không phải, vậy thì chắc chắn không phải.
Khâu Chính thở phào nhẹ nhõm "Anh, vậy có phải ở Dung Thành xảy ra chuyện gì không? Có phải bị bắt nạt không?"
Tần Thâm rửa sach bát đũa bỏ vào tủ, quay đầu lại "Thằng nhóc này, sao không mong anh tốt lên chút nào?"
Khâu Chính ngượng ngùng gãi đầu, giải thích "Không phải, anh..."
Tần Thâm "Không có, không có chuyện gì xảy ra cả, chỉ là muốn về, nhớ nhà."
Khâu Chính "À."
...
Kể từ hôm đó, Khâu Chính và Tần Lục bắt đầu cố ý tránh mặt nhaụ
Thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau, không thể tránh được, liền cười gượng gạo để xoa dịu bầu không khí.
Cứ như vậy, Tần Thâm liền phát hiện ra vấn đề.
Biết Khâu Chính nhạy cảm, Tần Thâm không hỏi cậu nữa, mà tìm một thời điểm nói chuyện với Tần Lục.
"Em và Khâu Chính có chuyện gì vậy?"
Tần Lục đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó là bối rối, vẻ mặt không tự nhiên nói "Cái, cái gì mà có chuyện gì ạ?"
Tần Thâm cười lạnh "Em tưởng anh em là đồ ngốc à?"
Tần Lục mím môi, mặt đỏ bừng.
Thấy vậy, Tần Thâm nói "Nhiệm vụ chính của em bây giờ là học tập, hiểu không?"
Nghe Tần Thâm nói vậy, mặt Tần Lục càng đỏ hơn, vội vàng giải thích "Không phải như anh nghĩ đâu Em là vì chuyện hôm đó mà thấy ngại, em không nghĩ nhiều như vậy, hơn, hơn nữa, em và Khâu Chính cùng nhau lớn lên, tɾong lòng em, anh ấy chính là anh trai của em, làm sao em có thể có suy nghĩ đó với anh ấy."
Tần Thâm "Không có thì tốt nhất."
Tần Lục "Đúng là không có mà."
Hai anh em nói chuyện tɾong phòng ngủ, cửa phòng đóng chặt, nhưng không ai biết, cách một cánh cửa, một người tɾong cuộc khác đang đứng ở ngoài cửa.
Khâu Chính vốn định hỏi hai người buổi tối ăn gì, không ngờ, lại nghe được một phen đối thoại như vậy...
Nếu như ban đầu Khâu Chính đối với Tần Lục là ngượng ngùng né tránh.
Thì sau đó, chính là cố ý né tránh.
Không phải thể hiện tɾong sinh hoạt hàng ngày, mà là thể hiện tɾong những chi tiết nhỏ nhặt khi hai người ở cùng nhaụ
Tần Lục vô tư, sau khi chuyện đó xảy ra một tháng, liền quên sach sành sanh, với Khâu Chính lại khôi phụclại phương thức ở chung trước kia.
Tuy nhiên cô đã khôi phục̶, nhưng Khâu Chính thì không.
Mỗi khi cô đến gần, Khâu Chính luôn vô thức kéo giãn khoảng cách.

⬅ Trước Tiếp ➡