Nếu như người cô này có thể nuôi cậu, thì cậu đã không phải ngủ ở đống cỏ khô giữa trời lạnh giá.
Khâu Chính nói xong, hít hít mũi "Anh Thâm, có phải anh muốn nhận nuôi em không?"
Tần Thâm đáp "Hơi khó, dù sao bây giờ cậu vẫn còn người thân, nhưng mà bọn họ không ai quản cậu, cậu cứ ở đây ăn uống đến khi trưởng thành, chắc cũng không có vấn đề gì."
Khâu Chính nghe vậy, tɾong mắt ánh lên tia sáng, giọng nghẹn ngào nói "Anh Thâm, em rấtchăm chỉ, cũng rấthiểu chuyện, anh đừng đuổi em đi."
Vì trận sốt cao này, Khâu Chính h0àn toàn mở lòng với Tần Thâm.
Tần Thâm cố ý trêu cậu, cười cợt "Chăm chỉ? Hiểu chuyện? Nửa năm nay sao tôi không thấy nhỉ?"
Hơn nửa năm nay, Khâu Chính một lòng một dạ chống đối anh.
Khâu Chính mặt đỏ bừng, bị vạch trần, cúi đầu im lặng "Anh Thâm..."
Tần Thâm trêu đủ rồi, cười nhẹ nói "Đừng nghĩ nhiều, cứ the0 tôi sống cho tốt, tôi có một miếng ăn, thì cậu cũng sẽ có một miếng, nếu một ngày nào đó tôi cũng không có cơm ăn, thì chúng ta cùng nhau chết đói."
Khâu Chính gật đầu lia lịa "Vâng ạ."
...
Kể từ đó, Khâu Chính như biến thành một người khác.
Ở nhà tích cực làm việc nhà, còn giúp trông nom Tần Lục.
Mọi việc đều không để Tần Thâm phải bận tâm.
Tần Thâm nhìn thấy, tɾong lòng ít nhiều có chút xót xa, mấy lần muốn nói chuyện với cậu, nhưng lại lo lắng Khâu Chính nghĩ nhiều, cứ thế, anh lại im lặng.
Cho đến một ngày, có một vị khách không mời mà đến.
Vị khách không mời này, là hàng xóm cũ của Tần Thâm.
Trong khoảng thời gian Tần Thâm đến Dung Thành học, Tần Lục đã được gửi nuôi ở nhà họ.
Tần Thâm nhận ân tình này, coi đó là ơn lớn, thắt lưng buộc bụng, đem toàn bộ số tiền kiếm được đưa cho đối phương, còn dặn dò Tần Lục phải ngoan ngoãn.
Anh cứ tưởng, đối phương sẽ đối xử tốt với Tần Lục.
Ai ngờ, trước mặt anh thì đối xử với Tần Lục tốt bao nhiêu, sau lưng lại đánh mắng con bé bấy nhiêụ
Nhà bà ta cũng có một đứa con gái trạc tuổi Tần Lục.
Những bộ quần áo váy vóc mà Tần Thâm mua cho Tần Lục, đều bị bà ta tước đoạt, đem cho con gái mình.
Thực ra Tần Thâm lần nào cũng mua hai phần, nhưng bà ta lại không chừa lại cho Tần Lục một bộ nào.
Chỉ khi nào Tần Thâm về, bà ta mới cho Tần Lục mặc một bộ quần áo tử tế.
Có một lần Tần Thâm về sớm hơn dự định, nhìn thấy Tần Lục mặc bộ quần áo rách rưới, nhất thời không nhận ra, còn tưởng là đứa ăn mày ở đâu tới.
Mãi đến khi Tần Lục nhào vào lòng anh, anh mới nhận ra đó là Tần Lục.
Cũng chính lần này, Tần Thâm nảy sinh hiềm khích với người hàng xóm này.
Sau đó, Tần Lục vì suy dinh dưỡng phải nhập viện, quan hệ giữa hai nhà h0àn toàn đổ vỡ.
Cửa phòng mở ra, người hàng xóm đó tay xách nồi canh gà vừa hầm, tươi cười bước vào, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm Tần Lục.
Nhìn thấy bộ quần áo mới trên người Tần Lục, tɾong mắt bà ta thoáng qua vẻ khó chịụ
Tuy nhiên bà ta không biểu hiện ra, mà cười tiến lên, cúi người thân mật xoa đầu Tần Lục "Tiểu Lục, mẹ Lý đến thăm con này."
Người phụ nữ vừa dứt lời, Tần Lục liền né người, trốn sau lưng Khâu Chính.
Khâu Chính không biết tại sao Tần Lục lại trốn bà ta.