⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn nhóm chat trống trơn, Mục Xuyên tức đến mức máu dồn lên não, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu g͙ià, hít sâu một hơi, cầm đïện thoại gửi tin nhắn thoại cho Tưởng Thương “Bọn họ đều rời nhóm rồi, sao cậu không rời?”
Tin nhắn vừa gửi đi, Mục Xuyên hít thở sâu để điều chỉnh lại tâm trạng.
Anh cứ tưởng với sự lịch thiệp và EQ cao của Tưởng Thương, chắc chắn sẽ nói vài câu dễ nghe.
Ai ngờ, tin nhắn thoại Tưởng Thương trả lời lại là “Ồ, vừa rồi bận quá, không xem đïện thoại.”
Ngay lập tức, thông báo nhóm Tưởng Thương đã rời khỏi nhóm trò chuyện.
Mục Xuyên
Mục Xuyên thực sự là bị chọc giận rồi.
Mấy phút đi đến chỗ xe, anh ta lần lượt gửi tin nhắn thoại mắng từng người một.
Đợi đến khi mắng xong, tiện tay chụp màn hình nhóm chat đăng lên vòng bạn bè, kèm the0 dòng chữ Sao có thể đê tiện đến mức này chứ?
Bài đăng trên vòng bạn bè vừa đăng, người đầu tiên vào "thả like" là Tần Lục Ha ha ha ha, anh Mục.
Ngay sau đó là Tô Mạt Chậc.
Sau đó là Nguyễn Huệ Quả nhiên, đàn ông đến chết vẫn là trẻ con, ấu trĩ.
...
Mục Xuyên không xem bình luận trên vòng bạn bè, cầm túi thuốc trở lại trên xe.
Lên xe, anh ném túi thuốc lên bảng điều khiển, ổn định lại cảm xúc rồi quay sang nhìn Bối Thiến.
Càng nhìn càng thấy thuận mắt, anh xáp lại gần hôn cô một cái rõ ma͙nh.
Bối Thiến khẽ nhướng đuôi mắt "?"
Mục Xuyên "Vợ à, bây giờ anh càng ngày càng thấy em quá xuấtsắc, đúng là vừa xinh đẹp lại vừa tài giỏi..."
Mục Xuyên đang khen ngợi một cách chân thành thì Bối Thiến lên tiếng ngắt lời "Anh nói với Tần Thâm bọn họ chuyện em có thai rồi à?"
Mục Xuyên hơi khựng lại "Hả?"
Bối Thiến hơi nhíu mày "Chẳng phải đã nói với anh là chưa chắc chắn sao?"
Mục Xuyên "Sao em biết?"
Bối Thiến trở tay lật màn hình đïện thoại về phía anh "Anh xem đi."
Mục Xuyên cúi đầu nhìn, tɾong mắt thoáng hiện lên ý cười.
Từ Tần Thâm, đến Lý Áo, Lục Thương, Chử Hành, Tưởng Thương, bao gồm cả Khâu Chính và Phạm Lương, đều đồng loạt chuyển khoản cho Bối Thiến một khoản tiền.
Lý do chuyển khoản cũng ghi rõ ràng Bố nuôi gửi tiền bồi dưỡng cho con.
Mục Xuyên "Mấy tên nhóc này."
Bối Thiến "Các anh có trẻ con quá không."
...
Về đến nhà, Bối Thiến lập tức vào nhà vệ sinh thử thai.
Vài phút sau, nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai, khóe môi cô bất giác cong lên.
Mục Xuyên đứng ngoài cửa, sốt ruột không dám vào thẳng, cứ đi đi lại lại, cuối cùng vẫn không nhịn được, giơ tay gõ cửa hỏi "Vợ ơi, có kết quả chưa?"
Bối Thiến đáp "Rồi."
Mục Xuyên "Thế nào?"
Bối Thiến mở cửa, đưa que thử thai cho Mục Xuyên.
Mục Xuyên chỉ liếc qua một cái, liền ôm Bối Thiến vào lòng, xoay mấy vòng liền, sau đó hai tay ôm lấy mặt cô hôn lấy hôn để, cuối cùng dùng trán mình chạm vào trán cô nói "Vợ ơi, anh yêu em, cảm ơn em, vất vả cho em rồi."
Bối Thiến "Anh vui không?"
Mục Xuyên "Chẳng lẽ anh biểu hiện còn chưa rõ ràng à?"
Bối Thiến "Em cũng rấtvui."
...
Mang thai mười tháng, đến ngày Bối Thiến sinh con, nhà họ Mục từ g͙ià đến trẻ, cả họ hàng gần xa đều có mặt đầy đủ.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Ngô Thanh không khỏi tặc lưỡi "Trời đất, cậu sinh không phải là con, mà rõ ràng là công chúa đó."
Bối Thiến cố nén cười "Tôi cũng thấy hơi khoa trương."

⬅ Trước Tiếp ➡