Mục Xuyên còn chưa nói xong, xe đột nhiên dừng lại.
Giây tiếp the0, từ ghế lái truyền đến giọng nói lúng túng của chú Vương "Khụ khụ, cậu Mục, cô Bối, cửa hàng hoa quả đến rồi."
Mục Xuyên "..."
Bối Thiến toàn thân căng cứng hơi thả lỏng, từ tɾong vòng vây khí thế ma͙nh mẽ của Mục Xuyên thoát ra, xoay người đẩy cửa "Chú Vương, tôi đi mua."
Nói xong, Bối Thiến đẩy cửa xuống xe, nhanh chân bước đi, kéo ra khoảng cách với Mục Xuyên.
Mục Xuyên nhìn bóng lưng Bối Thiến một lúc, quay đầu nhìn về phía hướng ghế lái.
Tấm chắn vẫn còn đang hạ xuống.
Mục Xuyên giọng điệu cười như không cười "Chú Vương."
Chú Vương nghe vậy, toàn thân run lên "Cậu, cậu Mục."
Mục Xuyên "Hai năm gần đây, chú rõ ràng là g͙ià đi trông thấy."
Chú Vương "..."
Mục Xuyên lại chậm rãi nói "Chủ yếu là biểu hiện ở hành vi phản ứng của chú, ví dụ như, phản ứng chậm chạp."
Chú Vương "..."
Mục Xuyên chỉ đích danh quá rõ ràng, chú Vương muốn giả ngu cũng khó.
Cuối cùng, sự im lặng tɾong xe hóa thành mấy tiếng cười gượng của chú Vương "Ha ha, ha ha..."
Giờ phút này chú Vương xấu hổ đến mức hận không thể dùng ngón chân đào ra ba phòng ngủ một phòng khách.
May mà Bối Thiến đi nhanh, trở về cũng nhanh.
Ước chừng qua mười phút, Bối Thiến mở cửa xe lên xe.
Mục Xuyên vốn dĩ khóe miệng là cong lên ý cười quyến rũ, nhưng khi nhìn thấy quả sầu riêng tɾong tay Bối Thiến, khóe miệng khẽ giật, nụ cười tɾong nháy mắt cứng đờ trên mặt.
Không phải là gì khác.
Chủ yếu là quả sầu riêng Bối Thiến cầm tɾong tay không chỉ có kích thước nhỏ, hơn nữa gai trên đó còn vô cùng sắc nhọn.
Điều này có nghĩa là, vào khoảnh khắc anh quỳ xuống, có lẽ sẽ vô cùng "sung sướng".
Bối Thiến khom người lên xe, đưa sầu riêng tɾong tay vào trước.
Mục Xuyên giọng nói khàn khàn "Vợ ơi."
Bối Thiến nhướng mắt, trên mặt không còn vẻ ngượng ngùng lúc nãy, bình tĩnh nói "Em thích người nói được làm được."
Mục Xuyên "..."
Vợ thích người nói được làm được.
Vậy anh nhất định phải là người nói được làm được.
Quỳ sầu riêng là do chính anh đề xuất̸.
Tự mình đào hố, cho dù khóc lóc, quỳ bò, cũng phải đi hết.
Chú Vương ngồi ở ghế lái, nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, không dám thở ma͙nh, sợ rằng vạ lây.
...
Buổi tối, biệt thự.
Bối Thiến ngồi tɾong phòng khách xem TV, thỉnh thoảng gửi tin nhắn cho Ngô Thanh thảo luận về một vụ án vừa mới tiếp nhận.
Mục Xuyên quỳ ở bên cạnh TV tɾong phòng khách, âu phụcg͙iày da, buồn cười vô cùng.
Bối Thiến thỉnh thoảng liếc nhìn anh mấy lần.
Mỗi lần như thế, Mục Xuyên liền không khỏi ưỡn thẳng người, khóe miệng hiện ra ý cười "Vợ ơi."
Bối Thiến "Quỳ cho tốt, ít nói thôi."
Mục Xuyên "..."
Mục Xuyên quỳ nửa tiếng.
Nửa tiếng sau, Bối Thiến đi tới đưa tay kéo người "Đứng lên đi."
Mục Xuyên ngẩng đầu, đáng thương nói "Vợ ơi, chân tê rồi."
Đừng thấy Mục Xuyên hôm nay là lần đầu tiên gọi vợ, gọi lại vô cùng thuận miệng, giống như đã gọi hàng ngàn vạn lần.
Bối Thiến cụp mắt nhìn anh, không phản bác cách xưng hô của anh, khom người nháy mắt "Đây là để anh nhớ lâụ"