Một lát sau, Mục Xuyên và người đàn ông bên cạnh anh rời khỏi phòng riêng, Lý Nhận vẻ mặt buồn rầu quay đầụ
Triệu Tân vẫn luôn đứng sau lưng anh ta, thấy anh ta quay đầu, trầm giọng nói "Trong hai người họ cậu muốn giúp ai?"
Lý Nhận cau mày "Có ý gì?"
Triệu Tân "Sếp Mục nói cậu muốn anh hùng cứu mỹ nhân."
Lý Nhận "Có bệnh, anh ta có bệnh, cậu cũng có bệnh, tôi h0àn toàn là xuấtphát từ tinh thần nhân đạo được không? Người là tôi gọi đến, nếu như xảy ra chuyện gì, sau này tôi còn làm sao lăn lộn tɾong giới? Sau này tiệc của tôi ai còn dám đến tham gia."
Triệu Tân "Chỉ vì nguyên nhân này thôi sao?"
Lý Nhận "Nếu không thì sao?"
Triệu Tân "Tôi nhớ trước đây cậu từng the0 đuổi Bối Thiến."
Lý Nhận nghe vậy, mặt lập tức đỏ bừng, giống như mèo bị giẫm phải đuôi, có phản ứng kích thích, giọng nói cũng cao lên mấy phần "Đó là chuyện từ bao nhiêu lâu rồi?"
Triệu Tân cúi đầu nhìn anh ta "Bây giờ không thích nữa?"
Lý Nhận "Cậu quên ba năm trước Mục Xuyên làm mất mặt tôi sao?"
Nói xong, nghĩ đến chuyện ba năm trước đó Triệu Tân căn bản không có mặt, bĩu môi nói "Quên đi, hôm đó cậu không có mặt."
Triệu Tân "Nếu tôi có mặt, tôi sẽ không để cậu phạm phải loại sai lầm cấp thấp đó."
Lý Nhận "Cũng đúng."
Nói xong, Lý Nhận bất mãn ngẩng đầu "Cái gì gọi là sai lầm cấp thấp? Đây là cậu coi thường tôi sao?"
Đối mặt với sự chất vấn của Lý Nhận, Triệu Tân im lặng không lên tiếng.
Lý Nhận "Tại sao cậu không nói gì? Ngầm thừa nhận sao?"
Triệu Tân "..."
Triệu Tân người này, tính cách rấtđa dạng.
Trong công việc khéo léo, cuộc sống riêng tư lại kiệm lời.
Lý Nhận lải nhải một thôi một hồi, ngược lại cũng không quan tâm, hai người đều quen biết nhiều năm như vậy, tính cách của nhau đều rấtrõ ràng, đưa tay khoác vai Triệu Tân, cười hì hì nói "Triệu Tân, cậu nhanh chóng tìm một cô bạn gái đi, cậu xem cậu kìa, bây giờ cả ngày chỉ biết vây quanh tôi, cả ngày chỉ quan tâm đến tôi."
Triệu Tân không nói gì.
Lý Nhận "Có cần tôi giới thiệu cho cậu một người không?"
Triệu Tân "Cậu vẫn nên suy nghĩ xem làm thế nào để công ty của cậu tăng lợi nhuận hàng năm lên mười phần trăm đi."
Lý Nhận "Mẹ kiếp "
Chọc đúng chỗ đaụ
...
Bữa cơm này, những người khác không biết như nào, chứ Bối Thiến và Ngô Thanh ngược lại là ăn như nhai sáp.
Ăn như nhai sáp thì thôi đi, quan trọng là còn phải cười the0.
Giả vờ ăn rấtvui vẻ.
Sau bữa ăn, hai người tặng quà cho Lý Nhận rồi cáo biệt.
Lý Nhận khoát tay, bảo Triệu Tân đưa hợp đồng đảm nhận pháp vụ tới, nhận lấy quà của hai người, cười nói "Đến thì đến, sao còn mang quà? Đúng là con gái chu đáo, sau này tôi kết hôn, nhất định phải sinh một đứa con gái."
Đường tư duy của Lý Nhận này quá kỳ lạ, bước nhảy tư duy cũng quá lớn.
Ngoại trừ bản thân anh ta tự nhiên thoải mái, ba người còn lại không ai lên tiếng.
Triệu Tân vẻ mặt bình thường đưa hợp đồng tɾong tay cho Bối Thiến và Ngô Thanh, sau đó lại đưa bút ký cho hai người.
Bối Thiến nhận lấy hợp đồng, cẩn thận xem xét, xác định không có vấn đề gì, ở chỗ ký tên của hợp đồng viết xuống tên của mình.
Ngô Thanh cũng như vậy.
Chỉ là so với Bối Thiến, Ngô Thanh có thêm một chút tinh thần hóng chuyện, len lén nhìn Triệu Tân mấy lần.