⬅ Trước Tiếp ➡
Đối mặt với sự mỉa mai của Mục Xuyên, Bối Thiến không lên tiếng, sống lưng thẳng tắp, không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Hơn mười phút sau, Bối Thiến xuống lầụ
Ngô Thanh lái một chiếc BMW 5 series màu trắng, người dựa vào cửa xe đứng.
Nhìn thấy Bối Thiến, Ngô Thanh không ngừng nháy mắt.
Bối Thiến đi tới, nhướng mày hỏi "Sao vậy?"
Ngô Thanh nhìn về phía sau một cái, nhỏ giọng nói "Sếp Mục nhỏ vừa mới từ khách sạn đi ra, hai người lúc ở tɾong đó không gặp nhau chứ?"
Bối Thiến mím môi, nói dối "Không có."
Ngô Thanh thở phào một hơi "Không có thì tốt, tôi còn lo lắng hai người gặp nhau, cậu nói xem anh ta sáng sớm tinh mơ sao lại từ khách sạn đi ra, chẳng lẽ là tối qua ở lại đây? Tôi nói với cậu, nếu anh ta thực sự là ở lại đây, cậu phải đổi chỗ ở rồi, nhỡ như..."
Ngô Thanh lải nhải, Bối Thiến người đã đi vòng qua thân xe đến ghế phụ.
Ngô Thanh ánh mắt vẫn luôn dõi the0 cô, khi cô khom người lên xe, vô tình nhìn thấy mấy vết đỏ ở cổ cô, người sửng sốt, những lời còn lại cũng nghẹn lại tɾong cổ họng.
Nếu cô ấy không đoán sai, mấy vết đỏ kia là vết hôn.
Lại kết hợp với việc Mục Xuyên và Bối Thiến sáng sớm tinh mơ một trước một sau từ khách sạn đi ra.
Ngô Thanh "..."
Một lúc sau, Ngô Thanh ngậm miệng lên xe.
Xe lăn bánh, Ngô Thanh nhịn một lúc cuối cùng vẫn không nhịn được, ho nhẹ hai tiếng nói "Tối qua cậu và sếp Mục nhỏ..."
Ngô Thanh vẻ mặt ngập ngừng.
Bối Thiến nghe vậy, biết cô ấy đã phát hiện ra điều gì đó, khóe môi mím lại, nhếch môi nói "Cậu đừng nghĩ nhiều, không liên quan gì đến vụ kiện của chúng ta, hai chúng tôi là đang giải quyết chuyện cũ trước đây."
Ngô Thanh "Hai người..."
Bối Thiến "Sau này tôi muốn sống và làm việc ở Dung Thành, thì ắt phải vượt qua cửa ải này, anh ta đã đưa ra yêu cầu như vậy, dùng một lần để giải quyết dứt điểm, không có gì không tốt."
Ngô Thanh "..."
Chuyện tình cảm giữa nam và nữ, là khó nói rõ nhất.
Rối như tơ vò.
Thấy Bối Thiến không muốn nói sâu về chủ đề này, Ngô Thanh cũng không hỏi thêm nữa.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, im lặng kết thúc chủ đề này.
Khoảng hai tiếng sau, xe đến dưới lầu văn phòng công ty của sếp Lý.
Ngô Thanh đỗ xe xong, nghiến răng nghiến lợi nói "Lần này sếp Lý chắc sẽ không giở trò gì nữa chứ?"
Bối Thiến "Chắc là không."
Ngô Thanh "Sức chịu đựng của tôi cũng có giới hạn, nếu anh ta lại giở trò, tôi sẽ..."
Ngô Thanh lộ ra vẻ mặt hung dữ, đem câu "giận từ tɾong lòng nổi lên, ác từ gan mà sinh" biểu hiện vô cùng sống động.
Thấy vậy, Bối Thiến trêu chọc "Cậu sẽ làm gì?"
Ngô Thanh đột nhiên vỗ ma͙nh vào vô lăng "Vậy thì tôi sẽ không hợp tác với anh ta nữa."
Nghe thấy lời nói hùng hồn của Ngô Thanh, Bối Thiến cười thành tiếng.
Ngô Thanh đây là dùng giọng điệu hung dữ nhất nói ra những lời yếu đuối nhất.
Không hợp tác, đối với sếp Lý mà nói, không có chút tổn thất nào, được không?
Khoảng bảy tám phút sau, hai người xuấthiện ở văn phòng của sếp Lý.
Oan gia ngõ hẹp.
Trong văn phòng của sếp Lý không chỉ có sếp Lý, còn có Mục Xuyên.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy Mục Xuyên, Bối Thiến cau mày, Ngô Thanh thì khóe miệng giật giật liên hồi.

⬅ Trước Tiếp ➡