Trợ lý ngập ngừng, không nói rõ, nhưng lời muốn nói phía sau đã rấtrõ ràng.
Ngô Thanh cau mày, trên miệng không nói gì, nhưng ánh mắt muốn giết người đã không thể che giấu được.
Thấy vậy, Bối Thiến đang ngồi ở ghế phụ lái nhìn cô lắc đầụ
Ngô Thanh liếc mắt nhìn cô.
Bối Thiến "Không sao cả, đồng ý với anh ta, chúng ta bây giờ đi đến tập đoàn Mục."
Bối Thiến đôi môi đỏ mấp máy, vẻ mặt bình tĩnh, từng chữ một đều rõ ràng.
Ngô Thanh nhìn cô, đôi lông mày thanh tú càng nhíu chặt hơn "Nhưng mà..."
Bối Thiến "Lý trí một chút, đây là vụ án đầu tiên của chúng ta."
Ngô Thanh "..."
Một lát sau, Ngô Thanh nói với người ở đầu dây bên kia đïện thoại "Nếu sếp Lý và trợ lý Triệu đều không ngại, vậy thì chúng tôi càng không có gì phải ngại, như vậy đi, chúng tôi khoảng một tiếng nữa sẽ đến, đến lúc đó chúng ta lại liên lạc."
Đối phương "Được, luật sư Ngô, các cô đến rồi thì gọi đïện thoại cho tôi."
Ngô Thanh "Cảm ơn cảm ơn."
Cúp đïện thoại, Ngô Thanh ném đïện thoại đi, hai tay khoanh trước ngực, sắc mặt tái mét.
Thấy tình hình này, Bối Thiến cười khẽ "Sao vậy?"
Ngô Thanh nói "Sao tôi cứ cảm thấy đây giống như là một cái bẫy."
Bối Thiến "Cái bẫy gì?"
Ngô Thanh nhìn Bối Thiến không chớp mắt nói "Cậu nói xem có khả năng nào, sếp Mục nhỏ đối với cậu tình cũ chưa dứt, cố ý muốn mượn vụ kiện này để dính líu đến cậu không."
Nhắc đến Mục Xuyên, nụ cười trên mặt Bối Thiến tɾong nháy mắt thu lại.
Ngô Thanh nhìn thấy, hít sâu một hơi "Cậu cũng cảm thấy như vậy, đúng không?"
Bối Thiến nhếch môi "Không có."
Ngô Thanh "chậc" một tiếng, không muốn Bối Thiến mạo hiểm, cậu ở tɾong xe đợi, tôi một mình lên đó."
Bối Thiến "Không cần."
Ngô Thanh "Sao lại không cần? Nhỡ như..."
Bối Thiến "Quên lời tôi vừa nói rồi sao? Là phúc thì không phải họa, là họa thì không tránh khỏi."
Ngô Thanh "..."
Lời này của Bối Thiến là lời nói lý trí, là sự thật.
Dù sao thì bây giờ Mục Xuyên ở Dung Thành, quả thực là một nhân vật không thể xem thường.
Nếu anh thực sự muốn ngáng chân một người, không phải người này tránh mặt anh là có thể giải quyết được.
Ngô Thanh đưa tay day ấn đường, sau đó thở dài một hơi "Sớm biết thế này ban đầu đã không để cậu chọn mở văn phòng luật ở Dung Thành rồi."
Bối Thiến "Tôi thích Dung Thành."
Ngô Thanh thở dài không lên tiếng.
Hơn một tiếng sau, xe đến Mục thị.
Xe đỗ vào bãi đậu xe, hai người một trái một phải xuống xe.
Trong quá trình đi đến tòa nhà văn phòng của Mục thị, Ngô Thanh hạ giọng nói "Lát nữa nếu bọn họ đàng h0àng nói chuyện công việc thì thôi, nếu bọn họ mượn cớ nói chuyện công việc để nói sang chuyện khác, không sao cả, cậu cứ trở mặt, không cần quan tâm có phải là vụ kiện đầu tiên của chúng ta hay không, chúng ta không nhận vụ kiện này, còn có thể nhận vụ kiện khác..."
Bối Thiến cười "Tôi hiểụ"
Ngô Thanh lại nói "Tôi là thích tiền không sai, nhưng tôi cũng không thích tiền, bạn bè và tiền bạc, cái nào nặng̝ cái nào nhẹ, tôi vẫn có thể phân biệt được."
Bối Thiến trêu chọc "Chị em tốt, tôi cảm ơn cậụ"
Ngô Thanh "Chậc, nghe ý của cậu, nếu tôi không nói rõ những lời này ra, tɾong lòng cậu sẽ cảm thấy tɾong lòng tôi tiền quan trọng hơn cậu sao?"
Bối Thiến mím môi cười khẽ "Không có, tôi không nói."