Hai người nhìn nhau, im lặng như tờ.
Mục Xuyên khóe môi cong lên ý cười khinh miệt, bật lửa tɾong tay đóng mở liên tục, khiến Bối Thiến không khỏi cảm thấy bực bội.
Không biết qua bao lâu, Mục Xuyên cười nhẹ nói "Luật sư Bối tửu lượng không tệ."
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên xoay bàn xoay trên bàn ăn, đem ly rượu trước mặt anh xoay đến trước mặt Bối Thiến, lười biếng hất cằm "Luật sư Bối, uống ly này, hôm nay tôi không quấy rối cô."
Nhìn ly rượu trước mặt, Bối Thiến hơi cau mày.
Tửu lượng của cô bình thường.
Vừa rồi đã uống không ít, bây giờ lại uống ly này...
Bối Thiến "Cậu Mục nói lời giữ lời."
Mục Xuyên "Yên tâm, tôi không phải là luật sư Bối, nói không giữ lời, tiểu nhân hèn hạ."
Bối Thiến "..."
So với Lý Nhận, hai câu này của Mục Xuyên câu nào cũng cay nghiệt.
Mỗi một câu, đều chính xác không sai đâm vào ngực Bối Thiến.
Bối Thiến hít sâu một hơi, tɾong lòng và tɾong dạ dày đã cuộn trào, nhưng trên mặt lại không hề biểu hiện ra ngoài "Được, tôi tin cậu Mục."
Nói xong, Bối Thiến cầm ly rượu trước mặt lên uống cạn.
Rượu vào miệng, ánh mắt Bối Thiến hơi chấn̵ động, ngẩng đầu nhìn về phía Mục Xuyên đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Ly này căn bản không phải là rượu trắng.
Là đồ uống.
Vị là Sprite.
Bọt khí bị lắc trước không còn, nhìn qua không khác gì rượu trắng.
Trong một khoảnh khắc nào đó, lông mi Bối Thiến khẽ run.
Thấy cô nhìn sang, Mục Xuyên không để ý đến cô, xoay bàn xoay trên bàn, sau khi đem ly rượu xoay trở lại trước mặt mình, đưa tay cầm chai rượu trắng trên bàn lên, tự mình rót rượu, trực tiếp rót đầy.
Bối Thiến "..."
Bối Thiến thất thần, Ngô Thanh bên cạnh cho rằng cô đã uống say, vội vàng tiến lên đỡ lấy cô, đồng thời tiếp lời khuấy động bầu không khí "Sếp Lý, anh xem, bây giờ anh có thể nói chuyện với chúng tôi được chưa?"
Lý Nhận ho nhẹ, len lén nhìn sắc mặt Mục Xuyên.
Nhìn nửa ngày, vẫn không nhìn ra được gì.
Không dám mạo hiểm, suy nghĩ một lúc, lựa chọn cách trung hòa nhất "Các cô đi tìm trợ lý của tôi nói chuyện, nếu phương án các cô đưa ra OK, vụ kiện này sẽ do các cô tiếp nhận."
Lý Nhận nói xong, lại quan sát sắc mặt Mục Xuyên.
Thấy Mục Xuyên không có phản ứng gì, tɾong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra, Mục Xuyên đối với Bối Thiến tình cảm vẫn không bình thường.
May mắn, anh ta không có "thừa nước đục thả câú.
Ngô Thanh lấy được câu nói này của Mục Xuyên, không ngừng nói lời cảm ơn, sau đó đỡ Bối Thiến rời khỏi phòng riêng.
Ra khỏi phòng riêng, Ngô Thanh kéo một nhân viên phụcvụ lại, nhờ đối phương giúp lấy một chai nước giải rượụ
Thấy Bối Thiến vẫn còn có chút chưa h0àn hồn, nhỏ giọng lẩm bẩm "Cậu Mục này cũng thật là, đã ba năm rồi, có cần thiết không, những năm này bên cạnh anh ta ong bướm cũng không ít, cứ phải làm khó cậu, rõ ràng đều tận mắt nhìn thấy cậu uống nhiều rượu như vậy, còn cứ phải..."
Bối Thiến nhếch môi "Anh ấy cho tôi ly đó là nước ngọt."
Những lời mắng chửi Ngô Thanh chất đầy tɾong cổ họng nghẹn lại "Hả?"
Bối Thiến hít sâu một hơi, giống như vừa mới tỉnh táo lại từ sự thất thần "Anh ấy vừa rồi cho tôi ly đó, không phải là rượu trắng, là Sprite."
Ngô Thanh "..."