Giản Nhàn "Ngành này nước rấtsâu, em nhớ bất luận lúc nào cũng phải sáng mắt ra, tâm cơ có thể sâu một chút, đừng để bản thân rơi vào bất kỳ vòng xoáy kiện tụng nào, nhớ kỹ, em là em, đương sự là đương sự."
Bối Thiến "Cảm ơn chị Giản."
...
Ngày từ Kinh Đô trở về Dung Thành, Bối Thiến không thông báo cho ai.
Nhưng Ngô Thanh vẫn phát hiện ra manh mối từ vòng bạn bè của cô, sớm đã đợi ở sân bay.
Bối Thiến vừa xuống máy bay, liền nhận được đïện thoại của Ngô Thanh.
Điện thoại được kết nối, Bối Thiến vừa nói một câu "aló, Ngô Thanh cười khẩy nói "Chịu trở về rồi sao?"
Bối Thiến "Sao cậu biết?"
Ngô Thanh "Tôi là ai? Tôi chính là giun đũa tɾong bụng cậu ."
Bối Thiến nghe vậy bật cười "Cậu đang ở đâu?"
Ngô Thanh "Đang ở bãi đậu xe của sân bay cung kính chờ đợi đại giá của cậụ"
Bối Thiến "Đợi tôi."
Ba năm không gặp, hai người đều có sự thay đổi không nhỏ.
Gặp mặt ở sân bay, suýt chút nữa không nhận ra đối phương.
May mà thỉnh thoảng còn gọi vide0, có thể nhận ra bảy tám phần.
Bối Thiến mỉm cười, chủ động lên tiếng "Sao cậu lại cắt tóc ngắn?"
Ngô Thanh đưa tay vuốt tóc "Không nhìn ra sao? Làm lại từ "đầu"."
Bối Thiến đưa tay sờ tóc cô ấy.
Đừng nói, rấthợp với cô ấy.
Vừa gọn gàng lại không mất đi vẻ quyến rũ của phụ nữ.
Ngô Thanh cười nhạo "Cậu thì sao? Sao lại uốn tóc?"
Bối Thiến nghiêm túc nói bừa "Muốn bản thân trông có vẻ nữ tính hơn một chút."
Bối Thiến nói xong, hai người nhìn nhau cười.
Bối Thiến đã đặt trước khách sạn, Ngô Thanh lái xe đưa cô đến đó.
Trên đường đi, Bối Thiến hỏi Ngô Thanh về tình hình ngành nghề ở Dung Thành tɾong mấy năm gần đây.
Ngô Thanh tay cầm vô lăng, trêu chọc nói "Chúc mừng cậu, gặp được thời điểm tốt, hai năm nay mấy ông chủ đó giống như đã bàn bạc trước với nhau, liên tục gặp rắc rối, tình nhân, bồ nhí, các loại kiện tụng tai tiếng."
Bối Thiến "Chỉ có những vụ kiện này thôi sao?"
Ngô Thanh "Đương nhiên không phải, những vụ kiện chính đáng, có thể tạo dựng được danh tiếng cũng rấtnhiều, gần đây có một vụ, giám sát công trường và kế toán cuỗm tiền bỏ trốn, bây giờ công nhân lại kiện đến công ty, một vụ kiện mà nhân tính và chính nghĩa không thể song hành, bất kể đứng ở góc độ bên nào thắng vụ kiện này, đều có thể khiến cậu đứng vững chân ở Dung Thành."
Ngô Thanh dứt lời, Bối Thiến suy nghĩ một lát, cân nhắc lợi hại, quay đầu hỏi cô ấy "Vụ kiện của công ty nào?"
Ngô Thanh nói "Hằng Viễn."
Bối Thiến cau mày "Nhà nào?"
Ngô Thanh nói "Trước đây có một tên công tử bột tɾong giới của các cậu tên là Lý Nhận, cậu còn nhớ không?"
Bối Thiến nhếch môi "Nhớ."
Ngô Thanh nói "Chính là anh ta, năm ngoái anh ta tự mình mở công ty, danh tiếng tɾong ngành cũng không tệ, không còn chút dáng vẻ hỗn xược trước đây."
Bối Thiến giọng điệu nhẹ nhàng "Thật sao?"
Ngô Thanh "Tôi còn có thể lừa cậu sao?"
Lý Nhận này, Bối Thiến nhớ rấtrõ.
Ngoài việc trước đây hai người cùng một giới.
Còn có việc anh ta đã từng the0 đuổi cô.
Còn có một nguyên nhân quan trọng nhất, là tɾong khoảng thời gian cô và Mục Xuyên ở bên nhau, anh ta đã từng làm cô mất mặt tại một bữa tiệc rượụ
Ngô Thanh nói xong, thấy Bối Thiến không lên tiếng, nghiêng đầu nhìn cô "Sao vậy? Cậu không quen anh ta sao?"
Bối Thiến "Không phải."