Sau khi Bối Thiến rời khỏi chỗ Mục Quân, cô bắt taxi đến văn phòng luật của Hàn Bằng Hiên.
Cô đã liên lạc trước với Hàn Bằng Hiên, Hàn Bằng Hiên đã sớm chuẩn bị sẵn giấy chứng nhận thực tập cho cô.
Nhìn thấy cô, Hàn Bằng Hiên vẻ mặt cảm khái, đẩy giấy chứng nhận thực tập dọc the0 bàn làm việc đến trước mặt cô, rót cho cô một cốc nước nói "Thật không ngờ, cô và cậu Mục lại đi đến bước này."
Bối Thiến không nói gì, cầm lấy giấy chứng nhận thực tập cảm ơn Hàn Bằng Hiên.
Hàn Bằng Hiên khoát tay nói "Không cần cảm ơn, đều là cậu Mục sắp xếp, nếu tôi không làm the0 lời cậu ấy, văn phòng luật này của tôi ở Dung Thành e rằng không thể mở tiếp được nữa."
Nhắc đến Mục Xuyên, Bối Thiến mím môi không lên tiếng.
Hàn Bằng Hiên im lặng một lúc, lên tiếng hỏi "Cô có dự định gì tiếp the0?"
Bối Thiến "The0 trình tự, không có dự định gì."
Hàn Bằng Hiên "Cô không nghĩ đến chuyện với cậu Mục..."
Bối Thiến "Luật sư Hàn, cảm ơn sự chiếu cố của ông tɾong khoảng thời gian này, nếu có cơ hội, tôi sẽ báo đáp."
Hàn Bằng Hiên "Tôi không có ý đó..."
Hàn Bằng Hiên muốn giải thích, lời đến khóe miệng, thở dài nói "Thôi bỏ đi, hy vọng sau này cô đều tốt."
Bối Thiến "Cảm ơn ông."
Rời khỏi văn phòng của Hàn Bằng Hiên, Bối Thiến đi đến phòng trà.
Cô như thường lệ pha một tách cà phê, vừa uống được hai ngụm, Ngô Thanh liền từ bên ngoài đi vào.
Hai người giống như hai người xa lạ, mỗi người chiếm một góc tɾong phòng trà.
Một lát sau, Bối Thiến chủ động lên tiếng "Gần đây cậu thế nào?"
Ngô Thanh quay lưng về phía cô nói "Rất tốt, còn cậu?"
Bối Thiến "Tôi cũng rấttốt."
Ngô Thanh hỏi "Cậu chuẩn bị rời khỏi Dung Thành sao?"
Không giống như khi đối mặt với Hàn Bằng Hiên, Bối Thiến trả lời thành thật "Đúng vậy."
Ngô Thanh cười nhẹ "Phải nói là, cậu thật sự nhẫn tâm."
Bối Thiến mím môi "Hôm nay Mục Quân đã cho tôi một khoản tiền, lát nữa tôi sẽ chuyển cho cậu một phần."
Ngô Thanh xoay người, tɾong tay cầm trà gừng đường nâu "Tôi không cần, cậu tự giữ lấy, đừng có ra ngoài rồi chết nơi đất khách quê người."
Ngô Thanh miệng độc, Bối Thiến đáp lại bằng một nụ cười.
Hai người nhìn nhau, Ngô Thanh đột nhiên cũng cười, uống một ngụm trà tɾong tay nói "Tối hôm đó cậu Mục không động vào tôi."
Bối Thiến nói "Tôi biết."
Ngô Thanh nói "Anh ấy rấtyêu cậụ"
Bối Thiến cúi đầu uống cà phê "Tôi không yêu anh ấy."
Ngô Thanh cười nhạo, nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, hỏi ngược lại một câu "Thật sao?"
Thật sao?
Ngô Thanh hỏi thẳng câu này, Bối Thiến lại không có đủ tự tin để trả lời.
Những chuyện xảy ra với Mục Xuyên tɾong khoảng thời gian này cô đều biết.
Lưu luyến quán bar, uống rượu đến thủng dạ dày.
Trong khoảng thời gian đó anh cũng từng đến tìm cô.
Nửa đêm canh ba mượn rượu gõ cửa nhà cô.
Sau khi cô mở cửa, mắt đỏ hoe nói "Anh không làm."
Khi nói câu này, vẻ mặt Mục Xuyên cố chấp lại bướng bỉnh.
Bối Thiến mặc một chiếc váy ngủ, lông mi khẽ run, tɾong lòng đã bị chấn̵ động, nhưng trên miệng vẫn nói những lời trái lương tâm "Tôi không tin."
Mục Xuyên "Anh phải làm thế nào em mới chịu tin."
Bối Thiến "Cho dù anh làm thế nào tôi cũng sẽ không tin."