⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Mạt là thật lòng suy nghĩ cho Song Kỳ, mẹ Song Kỳ cảm thấy rấtcảm động.
Con người mà, luôn ích kỷ, Tô Mạt đã nói như vậy, mẹ Song Kỳ tự nhiên sẽ không từ chối.
Huống chi, tình trạng của Song Kỳ dạo trước, đừng nói là về huyện Trường Lạc, đi dạo loanh quanh cũng khó khăn.
Thấy mẹ Song Kỳ không nói gì, Song Kỳ nhíu mày "Mẹ, con hỏi mẹ đấy."
Mẹ Song Kỳ ho khan hai tiếng, lựa lời "Có gặp thì có gặp, nhưng cũng chỉ là gặp thoáng qua, con bé có vẻ rấtbận."
Song Kỳ nghe vậy, gật đầụ
Giống như Tô Mạt đã nói.
Rất bận.
Nhưng cụ thể là bận cái gì, Tô Mạt tɾong đïện thoại không nói, mẹ Song Kỳ chắc cũng không rõ, không hỏi ra được nguyên nhân.
Biết được Tô Mạt là thật sự đang bận, Song Kỳ hít hít mũi, yên tâm trang điểm.
Trang điểm xong, Song Kỳ ra khỏi phòng, Lam Thiến và Lý Duệ đang ở cửa trò chuyện chờ đợi.
Hôm nay hai người là phù dâu của cô.
Song Kỳ trên mặt nở nụ cười lấy lòng chào hỏi "Chị Lam Thiến, chị Lý Duệ."
Hai người đang trò chuyện, nghe thấy giọng nói của Song Kỳ, đồng loạt quay đầu nhìn cô.
Lam Thiến "Cô dâu xinh đẹp."
Lý Duệ "Anh Chử thật có phúc."
Nghe thấy lời khen, Song Kỳ mặt ửng hồng, nụ cười có chút ngượng ngùng "Đâu có."
Cô ngượng ngùng đương nhiên không phải vì được khen ngợi, mà là câu nói kia của Lý Duệ, Chử Hành thật có phúc.
Bọn họ đều không biết cô và Chử Hành thật ra là kết hôn the0 thỏa thuận.
Lời khen này, không đúng với sự thật, cô nhận mà thấy hổ thẹn.

Gần đến trưa, tất cả mọi người chuyển đến khách sạn.
Song Kỳ và Chử Hành ngồi cùng một xe, Song Kỳ cụp mắt xuống, nhìn bó hoa cưới bằng vàng ròng tɾong tay mình xuấtthần.
Hôn lễ này của cô thật sự rấtgiống thật, có thể thấy được, Chử Hành rấtdụng͟͟ tâm.
Xong rồi.
Cô càng thêm áy náy.
Song Kỳ mím môi, ngẩng mắt nhìn về phía Chử Hành, suy nghĩ một chút, nhích lại gần anh, nhỏ giọng hỏi "Hôn lễ hôm nay của chúng ta tốn không ít tiền đúng không?"
Chử Hành cúi đầu nhìn cô không nói gì.
Song Kỳ hít sâu một hơi lại nói "Anh yên tâm, đợi em sinh em bé xong, sẽ cố gắng kiếm tiền trả lại anh."
Nói xong, lại bổ sung thêm một câu "Trả anh một nửa, chúng ta chia đôi."
Chử Hành "Chia đôi?"
Nghe thấy Chử Hành hỏi ngược lại, Song Kỳ cho rằng Chử Hành không muốn chia đôi.
Cũng phải, nói cho cùng thì vấn đề nằm ở cô.
Nhưng trận thế của hôn lễ hôm nay, vừa nhìn đã biết phải tốn cả triệu trở lên, cô cũng không có nhiều tiền như vậy.
Chẳng lẽ còn phải để cô về nhà gặm nhấm bố mẹ?
Bắt bố mẹ g͙ià của cô bán nhà bán xe sao?
Nghĩ đến đây, Song Kỳ đầu lắc như trống bỏi.
Không được, như vậy tuyệt đối không được.
Giây tiếp the0, Song Kỳ véo vào lòng bàn tay mình, lại nhích lại gần Chử Hành, lần này so với vừa rồi còn gần hơn, nhỏ giọng nói "Tam sư bá…"
Trước tiên là kéo gần khoảng cách bằng cách xưng hô.
Ngay sau đó, cô nói "Vậy hai chúng ta sáu bốn thì sao? Em sáu, anh bốn, thật sự không được nữa, em sáu phẩy năm, anh ba phẩy năm cũng được."
Thật sự là rấtchú trọng chi tiết, tính toán chi li.
Song Kỳ đến gần, Chử Hành nhìn hàng mi dài cong vút của cô, yết hầu the0 bản năng chuyển động, giọng nói trầm thấp nói "Không cần tiền của em."

⬅ Trước Tiếp ➡