Người đàn ông bật cười một tiếng rất nhẹ, sau đó cầm lấy quần áo, nhấc chân rời khỏi phòng.
Trong phòng bây giờ chỉ còn lại một mình Hạ Mạt. Cô thử lấy can đảm lần nữa, đứng lên vịn vào bức tường, men theo đó đi đến bên cửa sổ, cẩn thận kéo rèm cửa ra.
Bên ngoài cửa sổ là một mảnh cỏ xanh bạt ngàn, cảnh sắc không chỗ nào là không thể hiện rõ quang cảnh đặc trưng của khu vực Đông Nam Á.
Nhìn những cây dừa cao sừng sững cách nhau không xa, trong lòng Hạ Mạt chìm xuống, nhớ lại những âm thanh bằng ngôn ngữ mà mình nghe không hiểu lúc bất tỉnh.
Bỗng tiếng cửa phòng bị mở đột ngột làm Hạ Mạt giật thót, cô lập tức xoay người lại, lưng vô thức dán chặt vào bức tường phía saụ
Chu Cẩn Nghiêu bước vào, anh đã mặc lại quần áo chỉnh tề, nhìn thấy Hạ Mạt lại bước xuống giường nhưng cũng không có vẻ gì là tức giận, chỉ đi đến chiếc tủ gần đó rồi từ trong ngăn tủ lấy ra một chiếc áo thun, giống như là là tùy tiện, ném tới mép giường gần chỗ cô.
"Mặc vào đi." Anh nói.
Hạ Mạt run rẩy cầm lấy chiếc áo, lại lúng túng tròng vào người trước mặt anh.
Nhưng chiếc áo chỉ dài tới đùi, cô phải nắm chặt vạt áo, cố gắng kéo xuống mới có thể che thêm phần nào.
Nhìn dáng vẻ sợ sệt của cô, Chu Cẩn Nghiêu thu hồi tầm mắt, ra hiệu bảo cô lên giường.
Hạ Mạt sợ cảnh tượng đêm qua lại tái hiện, răng cô cắn chặt, sau đó ngay cả giọng nói cũng mang theo chút run rẩy "Chu tiên sinh… tôi vẫn còn rất đau…"
Ý của anh là bảo cô lên giường nghỉ ngơi.
Chu Cẩn Nghiêu vừa muốn nói gì đó thì có người gõ nhẹ cửa phòng.
Hạ Mạt giống như người vừa được đại xá nhìn về phía cửa.
Một nữ giúp việc mặc trang phục màu xám trắng bước vào, trên tay cầm một chiếc khay.
Cô ấy đặt khay đồ ăn xuống bàn sau đó cúi người rời đi đầy cung kính.
Lúc này Hạ Mạt mới hiểu ra, nhìn bát cháo nóng bốc hơi nóng nghi ngút, bên cạnh còn có đồ chiên giống như bánh quẩy, cô vô thức nuốt nước bọt và có chút xấu hổ.
‘’Lại đây." Giọng nói của anh đã nhẹ nhàng hơn.
Hạ Mạt không dám không nghe lời, nhưng đôi chân cô thực sự mỏi nhừ, bủn rủn không có sức, lúc đi lại, hai chân ma sát vào nhau, nhói đến mức cô nhăn mặt.
Cô chỉ còn cách bám lấy rèm cửa phía sau mà cẩn thận nhích từng bước.
Chu Cẩn Nghiêu nhìn dáng vẻ chật vật của cô, cau mày.
“Đau lắm sao?” Anh đến gần, hơi cúi người hỏi.
Hạ Mạt căng thẳng, đầu cúi thấp, ngay cả vai cũng rụt lại, không dám nhìn anh.
Chu Cẩn Nghiêu thầm mắng chính mình một câu, sau đó vòng tay qua đầu gối Hạ Mạt, dễ dàng bế cô lên, về lại giường.
"Ăn đi." Vừa đặt Hạ Mạt ngồi xuống anh đã đẩy khay đồ ăn đến trước mặt cô, sau đó cầm lấy bao thuốc lá, rút ra một điếu, ngậm trong miệng.
Hạ Mạt không dám nghĩ lung tung nữa nên thành thật ăn đồ ăn.
Chu Cẩn Nghiêu đứng ở gần đó, ánh mắt xa xăm, điếu thuốc cũng không châm lửa.
Thật ra anh không muốn hút thuốc, chỉ là muốn dùng nó để che đi cảm giác bực bội trong lòng.
Nhìn Hạ Mạt run rẩy cầm bát, dáng vẻ sợ hãi trước mặt anh, anh không khỏi nhớ lại chuyện xảy ra đêm qua.
Anh đã theo Thang Bính Khôn hơn bốn năm, thời gian không dài, nhưng đủ để nhận được sự tín nhiệm từ ông ta.