Mạnh Nhạc Nhạc cũng chợt nhớ ra không thể phát ra tiếng, chỉ là lỗ lồn bị đụ quá sướng, thậm chí nóng rát, bị căng mở quá rộng đến phát đau, nhưng cảm giác lại quá sướng.
Cô cũng có thể nhìn ra được trạng thái của Lục Cảnh có điểm khác thường, dương vật sưng to, nóng đến không bình thường, hoàn toàn đã vượt ra khỏi sự hiểu biết về độ to nhỏ của Mạnh Nhạc Nhạc, nếu bình thường phát hiện mình làm sai người, cô tin tưởng Lục Cảnh nhất định có thể kiềm chế, chứ không phải sẽ điên cuồng như thế này.
quá cứng, còn đang nện cực mạnh nhồi cả vào tử cung, khoái cảm vừa xót vừa tê dại làm âm đạo bên trong tiết nước giàn giụa, trước mắt Mạnh Nhạc Nhạc như biến thành màu đen, chênh lệch thể lực giữa nam và nữ vào lúc này đã hoàn toàn thể hiện rõ.
Hai người thô nặng thở dốc tuy không quá lớn tiếng, cũng không có rên rỉ kêu dâm, nhưng Lục Cảnh lại phát hiện, tiếng nước văng ra cùng tiếng da thịt nện nhau dưới thân cũng không nhỏ, còn cứ quanh quẩn mãi trong đêm khuya thanh vắng này.
“Bạch... ăm ắp... Bang... Bang...” Tiếng động vang lên thời gian quá dài cũng sẽ khiến cho người khác chú ý.
Lục Cảnh sờ soạng trong bóng tối, kéo được một mảnh vải nhỏ, hình như là khăn lụa Vương Duyệt để quên trong lều, dạng khăn tơ tằm quàng cổ hình vuông.
Một mặt hắn vẫn dùng con cu to tướng nhồi vào lồn Mạnh Nhạc Nhạc làm bụng dưới cô phải nhô lên, một mặt dùng hàm răng cắn xé phần giữa khăn quàng cổ ra một lỗ hổng, rồi dùng tay xé mở thành một cái lỗ nhỏ.
Hắn rút dương vật ra, đặt khăn quàng cổ lên ngoài âm hộ Mạnh Nhạc Nhạc, nhắm đại khái, rồi lại xỏ dương vật xuyên qua cái lỗ khăn vào lồn, quy đầu xòe ra cứng như sắt lại trực tiếp xông vào miệng tử cung, dương vật đỉnh quá sâu, làm nhụy hoa mẫn cảm bên trong run lên, thịt non siết chặt lại phun nước dầm dề.
Cũng may lần này 2 hòn trứng gái đều đánh lên khăn quàng cổ, tiếng động vì thế nhỏ đi nhiềụ Mà chất lượng chiếc khăn quả thật quá tốt, cũng không quá cản trở dưới thân hai người, bị cú giã đáng sợ cắm sâu vào, lỗ dâm Mạnh Nhạc Nhạc bị người đàn ông thọc đến tê dại, run rẩy không ngừng.
Lại thêm hơn trăm lần cắm rút điên cuồng, tuy rằng không có tiếng vang, nhưng là nước lồn chảy ra dần dần thấm ướt khăn quàng cổ, chiếc khăn ướt sũng dán lên bím Mạnh Nhạc Nhạc, thịt non bị dương vật điên cuồng cắm vào rồi bám theo khi rút ra, lại theo cú địt của Lục Cảnh mà chui vào lỗ, chiếc khăn dính theo cả thịt non dần đi vào, lúc đầu chỉ có một đoạn, sau đã là nguyên 1 góc khăn.
“A, khăn... khăn bị nhét vào rồi.” Mạnh Nhạc Nhạc bất chấp việc phải giữ yên lặng, nhỏ giọng nhắc nhở.
Nhưng Lục Cảnh đã đang tới thời điểm mấu chốt, sao có thể ngừng lại, ngược lại bởi vì chiếc khăn tạo thêm tính chất bất đồng cho cảm xúc, làm hắn bị kích thích giã càng ác liệt hơn.
Chiếc khăn đáng thương đầu tiên là bị người nam xé rách, sau đó bị nước dâm của người nữ làm ướt nhẹp, bị hai hòn dái vả đánh liên hồi, cuối cùng còn bị dương vật lớn ra sức nhồi vào huyệt thịt.
Mạnh Nhạc Nhạc muốn phát điên rồi, dương vật của Lục Cảnh vốn đã quá lớn, lúc này bên trong còn nhét thêm một chiếc khăn, cùng với từng cú thọc điên cuồng ngày càng thêm sâu, bụng dưới cũng bị đâm đến nhô lên một khối.
Trong trận đánh nhau điên cuồng này, cuối cùng chiếc khăn bị thọc tới một góc hẻo lánh trong âm đạo, bởi vì vấn đề về góc độ mà nơi này còn chưa từng bị cắm đến, lúc này bị khăn quàng nhét vào, còn bị Lục Cảnh địt lia lịa, cứ như đang có 2 con cu đang thay nhau giã trong lồn Mạnh Nhạc Nhạc.
Từng cú nắc của Lục Cảnh đã càng ngày càng nặng, càng lúc càng nhanh, dương vật cũng sưng to đáng sợ, rốt cuộc trong đợt cắm rút cuống cuồng cuối cùng, Lục Cảnh bắn phọt ra, tinh dịch nóng bỏng điên cuồng vọt thẳng tới tử cung, toàn bộ cú bắn tinh giằng co đến nửa phút, vừa mạnh vừa quá nhiềụ
Mạnh Nhạc Nhạc chỉ cảm thấy lỗ lồn bên trong như vừa bị súng máy bắn phá, hơn nữa trải qua thời gian quá dài bị kích thích điên cuồng, thân thể cô cũng chặt, lỗ dâm rốt cuộc không thể chịu được nữa, mọi khoái cảm trong thân thể giờ khắc này cũng tuôn trào, rào rào phun ra cả nước tiểụ
Mạnh Nhạc Nhạc không phải lần đầu tiên bị làm đến xuất tinh, lần đó làm cùng Yến Văn Bân cũng chỉ bị dương vật thọc vào rút ra kích thích, hơn nữa người đàn ông còn cần điên cuồng vấn về ngoài âm hộ, nhưng lần này là hoàn toàn bị một con cặc cực to địt tung lồn, cột nước từ bên trong điên cuồng phun trào, bắn cả lên người Lục Cảnh, còn có một ít phun cả lên mặt hắn, Mạnh Nhạc Nhạc quả thực không dám nhìn vẻ mặt của Lục Cảnh nữa.
Đã không còn âm thanh nện nhau chát chúa, xung quanh bỗng càng thêm an tĩnh, hô hấp thô nặng của hai người cũng dần dần ổn định trở lại. Màn đêm của núi rừng tháng 10 cũng khôi phục lại sự yên tĩnh, nhưng hai người đều biết, có thứ gì đó đã không thể trở lại như cũ nữa rồi.
Khăn quàng cổ Anh anh anh, người ta đã làm sai điều gì mà bị đối xử như vậy
Hệ Thống Cải Tạo
11 Chuyện đêm qua
Sáng sớm hôm sau, bốn người dậy sớm vào khu nhà khách trung tâm ăn sáng.
Vương Duyệt đã trang điểm tinh xảo, vừa vào đại sảnh đã hấp dẫn rất nhiều ánh mắt, một vài đồng chí độc thân còn ngo ngoe rục rịch muốn tiến lên làm quen, nhưng vừa thấy bên cạnh có hai anh chàng đẹp trai cao lớn, vừa mới kinh ngạc cảm thán về giá trị nhan sắc chói lói của 3 người xong, nhìn sang đã lại thấy Mạnh Nhạc Nhạc ở bên cạnh cực kỳ chướng mắt.
Mạnh Nhạc Nhạc không để ý những ánh mắt lung tung đó, chuẩn bị lấy một bát trứng hấp, cùng lúc đó, Lục Cảnh cũng duỗi tay định lấy, hai người thiếu chút nữa đã chạm vào nhau, Lục Cảnh chợt rụt phắt tay lại, còn suýt thì đánh đổ cả đĩa đang cầm.
"Sao vậy?" Vương Duyệt hỏi.
"Không... Không có việc gì... Anh hơi nóng thôi..." Lục Cảnh quay trở lại.
Mạnh Nhạc Nhạc thầm thở dài trong lòng, từ sáng nay, Lục Cảnh đã không dám nhìn mặt cô, cũng không dám nói chuyện, ngay cả đối với Vương Duyệt cũng bị mất tự nhiên, chỉ cần là người hơi để tâm đều sẽ phát hiện ra điểm bất thường của hắn, đặc biệt là......
Mạnh Nhạc Nhạc cũng cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Diệp rất rõ rệt, lúc đầu còn có gì đó như tìm tòi nghiên cứu, hiện tại đã hoàn toàn trở nên rét lạnh như băng, nếu nói trước kia ánh mắt của hắn là một mặt nước chẳng mảy may gợn sóng, thì hiện tại như đã hoàn toàn kết thành mặt bằng lạnh lẽo.
Bốn người cơm nước xong xuôi, chuẩn bị xuống núi đón xe buýt, núi Khuynh Thành là một dãy gồm 3 ngọn núi lớn, hiện tại bọn họ đang ở ngọn núi tận cùng bên trong, nếu muốn xuống núi, hoặc là leo theo đường cũ quay về, hoặc là đi xe buýt. Phần lớn mọi người đều sẽ lựa chọn về sau, không chỉ bởi nguyên nhân thể lực, mà nguyên nhân chính là đặc điểm cao cấp của xe buýt núi Khuynh Thành rất thuận tiện để ngắm cảnh sắc. Ngoại hình thì như xe buýt thông thường, nhưng lại cực kỳ hẹp, một hàng chỉ có 2 ghế ngồi, thật ra thiết kế như vậy không phải chỉ để ngắm cảnh, mà cũng vì ven đường đi có rất nhiều đường núi nhỏ hẹp, xe bình thường không thể thông qua.
Lộ trình cùng tuyến đường quay về của xe buýt cũng khác biệt, là một con đường riêng trải dài hết 5 khu bảo tồn thiên nhiên hoang dã lớn của núi Khuynh Thành, còn có thể nhìn thấy một số động vật hoang dã tự nhiên.
Quy định chung là không được xuống xe, cũng không thể tự tiện đi lại, thời gian xe buýt chạy xuống núi là 5 tiếng đồng hồ.
Bốn người không có kinh nghiệm gì nên không đi sớm, lúc này đã có rất đông người xếp hàng chờ xe buýt, ngoại trừ Tiêu Diệp quen thói rời giường sớm rồi thu dọn mọi thứ xong xuôi, những người khác đều đang thu dọn hành lý trong nhà bạt, hiện tại đã là 10h, chờ khi tất cả trở lại dưới chân núi thì cũng sắp tới mất, bọn họ còn cần chuẩn bị cơm trưa
nữa.
Mọi người bèn quyết định để Tiêu Diệp đi xếp hàng mua vé xe trước, Vương Duyệt mua đồ ăn, Mạnh Nhạc Nhạc cùng Lục Cảnh thì thu dọn hành lý.
"Anh còn biểu hiện rõ ràng như vậy tất cả mọi người sẽ biết chuyên đêm qua hết đấy" Thìừa din lúc don den nhà bạt
Mạnh Nhạc Nhạc nhắc nhở Lục Cảnh.
Lục Cảnh giật mình kinh hãi, sau cơn hoảng loạn thì cuối cùng cũng dần khôi phục được suy nghĩ bình thường, cũng ý thức được hành vi của mình thất thường thế nào, hắn rốt cuộc cũng ngẩng đầu nhìn Mạnh Nhạc Nhạc, trong mắt đã là tơ máu vằn lên.
"Tôi.... rất xin lỗi...." Lục Cảnh từ nhỏ đã được tiếp thu sự dạy dỗ nghiêm cẩn, hơn nữa bởi vì trong nhà có anh trai, hắn chỉ cần trở thành trợ thủ cho anh trai là được, cứ tùy tiện chọn học một lĩnh vực làm sở trường là xong. Bởi vậy hắn cũng chưa từng liên quan đến những vấn đề ngầm ngặt quỷ quyệt, có thể nói bản thân hắn như trời quang trăng sáng, đứng đắn ngời ngời, mà chuyện xảy ra đêm qua đã là chuyện khác thường nhất đời này hắn từng làm. Vì thế Lục Cảnh trằn trọc cả một đêm, thậm chí từng nghĩ muốn nói cho Duyệt Duyệt rồi cầu xin tha thứ, chỉ là đến khi chân chính đối mặt với cô ta, hắn lại không tài nào mở miệng, Lục Cảnh cũng tự biết biểu hiện của mình quá rõ ràng, nhưng cũng lại không thể kiềm chế, mà đối với Mạnh Nhạc Nhạc, ngoài cảm thấy có lỗi ra hắn lại chỉ càng thấy áy náy.
Chờ đến khi hai người trở lại điểm xếp hàng, Mạnh Nhạc Nhạc nhạy bén nhận ra ánh mắt Tiêu Diệp nhìn cô còn càng lạnh hơn, nếu nói phía trước vẫn là hàn băng, thì giờ đã chính là cọc băng, không chỉ có lạnh, mà còn mang theo lệ khí.
Không đợi Mạnh Nhạc Nhạc tìm hiểu, xe buýt đã đến.
Loại xe buýt này có một vách ngăn ở chính giữa ngang thân xe, được treo rèm ngăn cách, mọi người đón xe khi đi đến vị trí đầu xe đều cần phải giữ yên lặng, nhỏ giọng nói chuyện, một là để bảo đảm tài xế không bị quấy nhiễu, dù sao đây cũng là xe chạy đường núi, xảy ra chuyện gì đều rất nguy hiểm; hai là để tiện cho một số người có tuổi hoặc không khoẻ nghỉ ngơi.
Mà đám người trẻ tuổi hầu hết đều sẽ chọn ngồi ở phần toa xe đằng sau, có thể thoải mái nói chuyện đùa giỡn, người hai toa xe đều không làm phiền lẫn nhau, ai cũng vui vẻ. Chờ đến khi bốn người lên xe, toa xe phía trên của xe buýt chỉ còn 2 chỗ trống, Vương Duyệt lại hay say xe, Lục Cảnh đau lòng cô ta, hai người tự nhiên ngồi ở phía trước, Tiêu Diệp cùng Mạnh Nhạc Nhạc đi xuống phía sau, ngồi ở vị trí khoảng hàng thứ 3 từ dưới đếm lên.
Chốc lát sau, xe buýt bắt đầu khởi hành.
Mạnh Nhạc Nhạc thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng cô không hiểu sao rất để ý đến thái độ của Tiêu Diệp, muốn dò hỏi nhưng lại không biết phải mở miệng thế nào, chẳng lẽ lại nói, "Tại sao ánh mắt anh nhìn tôi hôm qua vẫn còn vui vẻ, hôm nay lại lạnh như băng vậy?"
Thế này không khỏi quá tự mình đa tình sao, hơn nữa Mạnh Nhạc Nhạc cũng không dám chắc, liệu cảm giác ngày hôm qua có phải chỉ đơn thuần là ảo giác của mình hay không.
Nghĩ đến đây, đôi mắt đang chăm chú dõi ra ngoài cửa sổ lại chợt chuyển dần nhìn sang khuôn mặt Tiêu Diệp. Hai hành mày sắc như kiếm, con người thâm thúy, sống mũi thẳng tắp, bờ môi no đủ, chỉ một biểu cảm tản mạn tùy ý của anh cũng đủ để các cô gái thét chói tai, mà thứ khí chất bởi vì tòng quân nên được mài giũa càng thêm quả quyết sắc bén kia, lại càng là thứ vũ khí chí mạng.
Một người như vậy, nhìn thấy anh cảnh giác khắc chế ngồi ngay bên cạnh mình, Mạnh Nhạc Nhạc đã có thể cảm giác được dục vọng của bản thân dâng trào, một loại dục vọng muốn làm người này phải thần phục.
Muốn thấy anh bởi vì dục vọng mà phải điên cuồng giãy giụa... Không, anh hẳn sẽ không điên cuồng, cũng sẽ không sa đọa, có lẽ cũng sẽ chỉ kiềm chế tiếng kêu rên, ức chế lại hơi thở thô nặng. .. Chỉ vừa nghĩ đến những hình ảnh này, Mạnh Nhạc Nhạc đã cảm giác được toàn thân nóng lên. Cô đột nhiên bỗng hiểu vì sao Quốc vương Nữ nhi quốc sẽ lại thích Đường Tăng đến không thể kiềm chế, một người như vậy, có thể nào không làm người khác sinh ra dã vọng.
Đáng tiếc, bản thân cô không có đủ can đảm để tiến tới, qua ngày hôm nay, coi như cả hai sẽ chỉ còn là những người xa lạ.
Xe buýt bon bon chạy, đột nhiên lại gặp phải bầy khỉ đuổi theo, xe ben phanh gấp một cái, hành khách trong xe bỗng nháo nhào gà bay chó sủa.
Mạnh Nhạc Nhạc không ổn định được, theo quán tính đổ sang phía Tiêu Diệp.
Cô còn chưa kịp nghĩ xem có nên thừa cơ sờ soạng cơ bắp Tiêu Diệp một cái hay không, lại đã nhìn thấy trong con người Tiêu Diệp lóe lên ánh nhìn kỳ lạ, cơ thể vội tránh khỏi cô như tránh virus.
Vì thế Mạnh Nhạc Nhạc bị đập vào tay ghế giữa 2 người một cú rất mạnh. Mạnh Nhạc Nhạc đau muốn khóc, nhưng so với cơn đau, điều làm cô càng khó chịu hơn chính là hành động tránh cô như tránh tà của Tiêu Diệp.
Tiêu Diệp nâng tay lên, miệng hơi mấp máy, nhưng vẫn không nói gì, bầu không khí giữa hai người bỗng âm thầm lan tràn sự yên lặng đến ngột ngạt.
Hàng ghế phía trước bọn họ là một đôi bạn thân, hai người đang mở video vừa xem vừa bình luận hăng say, hàng ghế sau là một đôi tình nhân, anh chàng trêu đùa làm cô gái cười đến rung cả người, tất cả khung cảnh hoạt bát xung quanh lại càng làm nổi bật lên sự ngột ngạt vô thố giữa bọn họ.
"Đinh, nhiệm vụ tức thời Trong vòng 3h thu được điểm thuộc tính từ tinh dịch của Tiêu Diệp.
Phần thưởng nhiệm vụ Thu hoạch được điểm thuộc tính +5, m nguyên đan x 1 viên."
Mạnh Nhạc Nhạc sửng sốt, không ngờ còn có nhiệm vụ tức thời, mà phần thưởng còn rất phong phú, tác dụng của viên m nguyên đan thì cô cũng đã biết rồi, để mua nó cần đến 15 điểm thuộc tính lận. Cũng tương đương với việc phần thưởng của lần này là 20 điểm thuộc tính. Thậm chí không cần tính điểm thuộc tính thu được thì phần thưởng nhiệm vụ lần này đã có thể coi là cực kỳ phong phú. Nhưng nhiệm vụ này. .. Tiêu Diệp vốn là người có tự chủ cực cao, hiện tại anh tránh cô còn không kịp, chỉ sợ khó có thể hoàn thành.
Trong đầu Mạnh Nhạc Nhạc lóe lên thời gian đếm ngược của nhiệm vụ tức thời, thời gian từng giây từng phút trôi qua, Mạnh Nhạc Nhạc cắn răng một cái, thừa dịp lúc xe buýt rẽ một khúc cua, lại đổ về phía Tiêu Diệp.
Lần này Tiêu Diệp không tránh đi nữa, mà dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn Mạnh Nhạc Nhạc, trong mắt chợt lóe lên tia nhìn trào phúng.
Mạnh Nhạc Nhạc đang cúi đầu nên vẫn chưa phát hiện ra, vừa dựa vào người Tiêu Diệp, cô lập tức cảm nhận được hơi thở nam tính bủa vây làm mình chợt bối rối không biết nên xuống tay từ đầu, còn định thử đặt tay lên bắp đùi rắn rỏi của Tiêu Diệp thăm dò.
"Cô còn như vậy..." Tiêu Diệp dừng lại, dường như cũng thấy hơi khó để mở miệng.