Chương 13
cô, bao bọc cô hoàn toàn trong cơ thể mình.
Tầm nhìn của cô đột nhiên mờ đi, chỉ còn lại bộ ngực rắn chắc của người đàn ông.
"Muốn biết khi nào tôi đi không?" Cô hỏi.
Người đàn ông không nói gì, anh cụp mi mắt xuống nhìn vào khuôn mặt của cô, cánh tay vòng qua lưng cô siết chặt.
"Lại gần đây một chút.." Nguyễn Sao cố ý cọ ngực mình vào người anh, vòng tay qua giữ chặt cổ anh.
Hầu kết của Triệu Mô khẽ cuộn lên, cánh tay anh cũng hơi thả lỏng, anh cúi đầu không kiềm chế được sát lại gần cô.
Nguyễn Sao liếm môi, giây tiếp theo hôn lên đôi môi đang muốn nói của anh, đôi môi đỏ mọng hơi hé ra, cô chủ động đưa lưỡi ra khẽ liếm đôi môi của anh.
Vòng eo cô siết chặt, người kia đã ôm lấy cô, đáp lại nụ hôn của cô.
Môi và răng chạm nhau, cô khẽ nức nở một tiếng.
Đầu lưỡi của đối phương đã cố ý tiến vào, đảo khách thành chủ quấn lấy đầu lưỡi của cô mà cắn mút, ngay cả răng nanh cũng không bỏ qua, chủ động liếm láp mỗi một tấc bên trong khoang miệng của cô.
Nuốt nước bọt trong miệng của cô, môi lưỡi quấn lấy nhaụ Nguyễn Sao cuộn tròn trong lòng anh, hai thân hình một lớn một nhỏ kề sát vào nhau, những đường cong mềm mại đầy đặn của người phụ nữ hòa quyện vào cơ thể rắn chắc và mạnh mẽ của người đàn ông, không thể tách rời.
Mặt Nguyễn Sao đỏ bừng, giống như không thể thở nổi, Triệu Mô rời khỏi môi cô, khẽ liếm láp khóe miệng của cô để cô thở.
Rõ ràng cô là người quyến rũ anh trước, bây giờ trông cô như bị bắt nạt.
Triệu Mô không đợi cô ổn định lại hô hấp, anh lại một lần nữa hôn xuống, lần này nụ hôn dịu dàng và cẩn thận hơn rất nhiều, chỉ hôn thôi cũng khiến cả người cô tê dại, đứng không vững ngồi vào trong lòng anh.
"Em còn chưa trả lời câu hỏi của tôi." Triệu Mô khàn giọng hỏi cô.
Nguyễn Sao áp sát vào người anh, cảm nhận rõ ràng lồng ngực phập phồng và nhịp tim dồn dập của anh.
"Tôi trả lời." Cô áp vào ngực anh, ôm lấy eo anh.
Người đàn ông bất lực thở dài, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô.
"Tôi không nghe thấy." Anh nói.
"Ở lại cho đến khi anh muốn hôn tôi lần nữa." Nguyễn Sao kiễng chân hôn lên cằm đã lún phún râu của anh "Sáng nay anh không cạo râụ" Vừa nói, cô vừa cúi người về phía trước cọ vào chỗ đó, những sợi râu lún phún đâu vào da thịt có hơi ngứa.
Triệu Mô đột nhiên lùi lại, buông cô ra, bộ quần áo mà cô vừa thay đã bị kéo xuống, đôi mắt đen của anh dừng lại trên khuôn mặt kinh ngạc của cô, tạm dừng lại vài giây, khóe môi giật giật.
"Em sẽ không ở lại." Trực tiếp và thẳng thắn.
Sự bình tĩnh của anh đột ngột phá vỡ bầu không khí mơ hồ, Nguyễn Sao có chút ngơ ngác.
Không đợi cô lên tiếng, anh xoay người rời đi, một chữ cũng không nói nữa.
Trời đã về chiều, Nguyễn Sao chán nản ngồi trên chiếc ghế sô pha mà trước đây cô vô cùng ghét bỏ, nghịch những mảnh linh kiện mà người đàn ông vứt bừa bãi xung quanh.
Tiếng bước chân vang lên trên nền cát vàng của khu sân nhỏ, những tia nắng cuối ngày chiếu sáng phía sau anh, vẽ nên một vòng sáng mờ nhạt, anh trở về ngay khi mặt trăng vừa lên.
Nguyễn Sao thở phào nhẹ nhõm.
Đây là nhà của Triệu Mô, vậy mà thậm chí anh còn không cầm chìa khóa.
Dường