41.2: Chỉ là con của người làm vườn. “Ninh Hoan, bây giờ em lạnh lùng với anh như vậy, có phải là vì Phó Tây Thâm ép em không? Có phải là anh ta lấy gì đó ép em không?” Kỷ Tử Hành không dám tin Cố Ninh Hoan lại không trả lời anh ta mà trả lời một vệ sĩ trước.
Càng không tin được Cố Ninh Hoan từng yêu anh ta sâu đậm giờ còn chả thèm để ý anh ta.
Người đều là như vậy, rõ ràng lúc trước theo đuổi bạn, trân trọng bạn thì coi khinh, như Kỷ Tử Hành từng khinh thường Cố Ninh Hoan vậy. Mà khi Cố Ninh Hoan không quan tâm Kỷ Tử Hành nữa, anh ta lại cảm thấy Cố Ninh Hoan tốt.
Cho dù Cố Thi rất dâm đãng trên giường khiến anh ta rất thỏa mãn nhưng nhà họ Cố không phải là của cô ta.
“Tử Hành, sao Ninh Hoan sao có thể làm lơ anh chứ, con bé còn đang giận cho nên mới lạnh nhạt với anh thôi.” Cố Thi vội vàng đi ra từ cửa sắt khắc hoa, cô ta mặc một cái váy ren màu trắng, tóc xõa sau lưng, qua thì dáng vẻ của cô ta rất giống một cô chủ xuất sắc.
“Cô chủ Cố Thi!”
Nhóm vệ sĩ thấy Cố Thi đều khom lưng đồng thanh chào hỏi.
Cố Thi gật đầu, vết tát mà Thôi Nghệ Phỉ đánh đã bị cô ta dùng kem che khuyết điểm giấu đi, trừ gương mặt sưng hơn bình thường thì nhìn cô ta cơ bản không có vấn đề gì.
“Cô chủ Cố Thi? Cô ta là cô chủ gì?” Cố Ninh Hoan lạnh lùng mở miệng, lời nói rõ ràng truyền vào tai mọi người.
Cố Thi đứng thẳng tại chỗ, trong thời gian ngắn không phản ứng lại.
Kỷ Tử Hành thấy Cố Ninh Hoan như vậy, trong lòng tức giận!
Đầu tiên là Cố Ninh Hoan cho vệ sĩ đê tiện này dạy dỗ anh ta, rồi cô lại gây chuyện với Cố Thi ngây thơ lương thiện, đúng là quá đáng!
“Cố Ninh Hoan! Em đừng quá đáng, anh biết em đang rất bất mãn với anh, nếu thế em có thể hướng về anh, đừng suốt ngày ra tay với một cô gái như Cố Thi. Cô ấy không giống em, cô ấy lương thiện hơn em!” Kỷ Tử Hành vừa nói vừa muốn duỗi tay đi đẩy Cố Ninh Hoan.
Lúc tay Kỷ Tử Hành sắp động vào vai Cố Ninh Hoan thì cô lùi bước tránh ra.
Kỷ Tử Hành nhìn thấy Cố Ninh Hoan chán ghét ra mặt thì chợt thấy lạnh người.
“Thật buồn cười, tôi nói Cố Thi không xứng làm cô chủ nhà họ Cố thì sao? Chẳng lẽ tôi nói sai à? Trên người cô ta không mang dòng máu của nhà họ Cố chúng tôi, hơn nữa nếu Cố Thi cảm thấy ủy khuất thì có thể rời khỏi nhà họ Cố. Tôi nói có đúng không, Cố Thi?” Giọng Cố Ninh Hoan bình tĩnh, rất lạnh lùng.
Kỷ Tử Hành thấy Cố Ninh Hoan nói như vậy, trong nháy mắt như đột nhiên nghĩ ra cái gì, trong mắt có vui mừng: “Ninh Hoan, em nhằm vào Cố Thi như vậy có phải vì ghen tị hay không? Cô gái ngốc, không phải anh nói rồi sao? Anh luôn coi Cố Thi là em gái, anh và Cố Thi không có gì cả.”
Cố Ninh Hoan nghe thấy Kỷ Tử Hành tự luyến như vậy thì cảm thấy rất buồn cười.