40.1: Ninh Hoan, anh biết em muốn ra mặt cho anh Cố Thi đang khóc bỗng cứng đờ người, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Cố Ninh Hoan, lắp bắp nói: “Không… Không cần đâu, dù sao thì chúng ta cũng là người một nhà, chỉ vì chuyện nhỏ này mà dọn ra khỏi nhà sẽ khiến người khác chê cười, hơn nữa ông nội cũng sẽ không vui đâu.”
“Sao lại thế được? Nếu bây giờ cô sống ở nhà họ Cố không vui thì chúng ta đi nói với ông nội, tôi tin ông nội sẽ hiểu thôi.” Lời nói của Cố Ninh Hoan vô cùng chân thành, ánh mắt nhìn Cố Thi cũng rất thật lòng.
Mắt Cố Thi rưng rưng, vội vàng đứng lên: “Không không không, không cần đâu, Ninh Hoan, cảm ơn ý tốt của em, nhưng chị rất thích nhà họ Cố, cũng không muốn dọn ra ngoài. Tự nhiên chị nhớ ra chị còn có việc, chị không ở lại đây chơi được nữa, chị đi đây.”
“Đi thong thả nhé, không tiễn.” Cố Ninh Hoan nhìn Cố Thi chạy khỏi tầm mắt của mình như dân chạy nạn vậy.
Đương nhiên là Cố Thi sẽ không rời khỏi nhà họ Cố, dù sao nếu Cố Thi rời khỏi nhà họ Cố thì làm sao tiếp tục dùng thân phận cô chủ nhà họ Cố để diễu võ giương oai trong trường học được nữa?
Ngày mai chính là ngày nhập học đại học rồi, cô rất chờ mong có thể chạm mặt Cố Thi ở trường học. Nhưng trước đó, cô cần phải về nhà họ Cố một chuyến để lấy vài món đồ.
Nhớ tới thứ kia thì trong lòng Cố Ninh Hoan cảm thấy rất đau đớn, kiếp trước cô không bảo quản nó cẩn thận, nhưng kiếp này cô nhất định sẽ quý trọng nó.
Cố Ninh Hoan đứng dậy nhìn tấm thiệp mời kia, trong mắt hiện lên khinh thường, cô là cô cả của nhà họ Cố, có người hầu nào của nhà họ Cố mà không quen cô?
Người như cô thì cần gì thiệp mời mới được vào? Rõ ràng hôm nay Thôi Nghệ Phỉ nhân cơ hội đưa thiệp mời nhưng thực ra là muốn tới sỉ nhục cô mà.
Vốn dĩ Thôi Nghệ Phỉ đưa Cố Thi đi theo để giúp đỡ, nhưng không ngờ lại thành vác đá đập vào chân của mình.
Cố Ninh Hoan ra khỏi biệt thự bảo tài xế chở mình tới nhà họ Cố, cô ngồi ở ghế sau nhắm mắt, không để ý tới một chiếc xe thể thao màu đen trông rất sang trọng vừa đi lướt qua chiếc Lincoln mà cô đang ngồi.
Phó Tây Thâm vừa vào biệt thự thì hầu gái liền tiến lên nhận lấy bộ tây trang anh vừa cởi ra, anh không nhìn thấy cô gái nhỏ kia ở phòng khách thì giả bộ vô tình hỏi: “Mở chủ đâu?”
“Mợ chủ vừa đi ra ngoài, hình như là về nhà họ Cố có việc gì đó ạ.” Hầu gái thành thật trả lời.
Phó Tây Thâm nghe vậy thì khẽ gật đầu, ông cụ Cố sắp tổ chức tiệc sinh nhật, chuyện Cố Ninh Hoan về nhà cũng dễ hiểu thôi.
Anh trở lại phòng ngủ, nhìn giường đệm đã được hầu gái thu dọn cẩn thận thì không biết sao lại nhớ tới hình ảnh Cố Ninh Hoan chui vào lòng mình đêm qua.
Cơ thể của cô rất mềm mại, hơn nữa không ngờ lúc ngủ chung với cô lại làm một người từ nhỏ đã không thích gần gũi ngay cả với cha mẹ như anh cảm thấy sung sướng.
Tài xế dừng xe trước cửa biệt thự nhà họ Cố, sau đó lại giúp cô mở cửa, cô vừa xuống xe đã nhìn thấy Kỷ Tử Hành đang đứng diễu võ giương oai với vệ sĩ ở cửa: “Chỉ tìm anh vay mười vạn thôi mà, anh nói nhiều thế làm cái quái gì hả? Con mẹ nó đừng có khóc than với ông đây, tôi biết sau khi mẹ anh chết, ông cụ Cố vì lo cho hoàn cảnh khó khăn nhà anh nên đã cho anh một số tiền không nhỏ.”
Người vệ sĩ mới khoảng hơn hai mươi tuổi gật đầu, đối mặt với lòng tham không đáy của Kỷ Tử Hành, dù muốn nổi giận nhưng anh ta vẫn phải cố nhẫn nhịn, anh ta nhẫn nhịn không phải vì lý do gì khác mà là do mọi người đều biết cô cả nhà họ Cố thích Kỷ Tử Hành.