⬅ Trước Tiếp ➡
36: Phó Tây Thâm, em sợ. Cố Khê chính là người như vậy, nhưng may mắn Cố Ninh Hoan không giống người nông dân ngốc nghếch kia, nếu không thì cô nhất định sẽ có kết cục rất thê thảm.
Sau khi dạy dỗ Cố Khê xong thì Cố Ninh Hoan đi dạo trong trung tâm thương mại một lát rồi về nhà.
Cô xách theo mấy cái túi, trên mặt mang ý cười, lúc đang đổi giày thì lại cảm nhận được một ánh mắt không vui đang nhìn mình.
Cố Ninh Hoan nhìn lại thì thấy người đàn ông lạnh lùng đứng cách cô không xa, đôi môi mỏng của anh cong lên, để lộ nụ cười châm chọc: “Hôm qua vừa mới bị trẹo chân, hôm nay đã đeo giày cao gót 7 cm ra ngoài. Cố Ninh Hoan, không biết hôm nay cô hẹn ai mà đáng để cô hy sinh vì người đó như vậy?”
Nhìn người đàn ông lạnh lùng chế giễu, cô không thèm để ý, thay dép lê xong thì không chút do dự chạy tới ôm eo anh, cọ trán lên ngực anh: “Hôm nay em đi dạo phố với Cố Khê, chị ấy nói trong tiệm có hàng mới. Anh cũng biết mà, phụ nữ đi dạo phố với nhau cũng như một trận chiến tranh không thuốc súng vậy! Nếu em ăn mặc khó coi thì sẽ thua chị ấy mất.”
Nghe thấy Cố Ninh Hoan bảo đi dạo phố với một người phụ nữ thì sắc mặt Phó Tây Thâm tốt lên một chút, nhưng dáng vẻ vẫn lạnh lùng như cũ.
Cố Ninh Hoan như đột nhiên nhớ ra gì đó, buông đôi tay đang ôm eo người đàn ông ra, xoay người chạy tới chỗ để mấy túi đồ. Cô lấy một chiếc túi ra, cưởi tủm tỉm bước tới cạnh Phó Tây Thâm, vui vẻ nói: “Hôm nay lúc em đi dạo phố có nhìn thấy một cái áo sơ mi rất hợp với anh thế là em mua luôn về.”
Nói xong, Cố Ninh Hoan đưa cái túi in logo hãng nào đó rất nổi tiếng cho Phó Tây Thâm, nhưng Phó Tây Thâm lại không nhận lấy, độ cong khóe môi anh càng rõ ràng mà ánh mắt thì càng lạnh lẽo.
Anh lạnh lùng đánh giá cô gái trước mặt, vừa nãy lúc cô đi lại, cặi chân thon dài trắng nõn của cô cứ đong đưa dưới làn váy ngắn, chỉ nhìn cô như vậy thôi cũng khiến hô hấp của anh trở nên căng thẳng.
Người phụ nữ này lại mặc một cái váy ngắn như vậy đi dạo bên ngoài cả buổi trưa?
Nghĩ đến đám đàn ông bên ngoài sẽ dùng ánh mắt gì để nhìn cô gái trước mặt, trong lòng Phó Tây Thâm rất khó chịu.
Anh không cần biết Cố Ninh Hoan chán ghét cuộc hôn nhân này thế nào, nhưng chỉ cần một ngày cô vẫn là người phụ nữ trên danh nghĩa của anh thì anh sẽ không thích cô bị người đàn ông khác nhìn.
“Anh không thích em mua quần áo cho anh sao?” Cố Ninh Hoan ngước mắt nhìn Phó Tây Thâm, trong mắt đầy sợ sệt.
Phó Tây Thâm nheo mắt lại, càng thấy Cố Ninh Hoan nhìn anh sợ sệt như vậy thì anh càng muốn xé bỏ vẻ ngoài thuần khiết của cô, đè cô trên giường, “làm” tới khi cô khóc lóc xin tha.
“Ra ngoài với phụ nữ mà phải mặc váy ngắn như vậy sao?” Phó Tây Thâm vươn tay nắm chặt cằm cô, giọng nói vốn đã lạnh lùng lại mang theo chút trầm thấp, làm cho âm thanh dễ nghe của anh tăng thêm phần gợi cảm.
“Em chỉ cảm thấy em mặc cái váy này rất đẹp thôi, anh không thích em mặc như vậy sao?” Cố Ninh Hoan vươn tay cầm lấy tay Phó Tây Thâm, đôi mắt long lanh nhìn thẳng mắt Phó Tây Thâm.
Ngón tay nâng cằm cô của Phó Tây Thâm bóp chặt hơn, để lại vết đỏ trên da thịt cô: “Cố Ninh Hoan, nếu như lần sau cô dám mặc cái váy ngắn như vậy ra ngoài thì cô đừng hòng bước ra khỏi cửa nữa.”
Cố Ninh Hoan nghe vậy thì chớp chớp mắt, khóe môi cong lên, giọng nói cũng có chút vui vẻ: “Chắc không phải anh thấy em mặc váy ngắn ra ngoài nên ghen đấy chứ?”
“Hừ, cô đề cao bản thân quá rồi đấy.” Phó Tây Thâm buông tay ra, lùi về phía sau, kéo dài khoảng cách với Cố Ninh Hoan, trong giọng nói đầy khinh thường.
Cố Ninh Hoan không để ý tới lời châm chọc của anh, nụ cười trên môi càng tươi hơn, cô tiến lên một bước, hỏi: “Nếu như anh không ghen thì sao lại không cho phép em mặc váy ngắn ra ngoài?”
“Bởi vì quá xấu, chân của cô quá xấu.” Phó Tây Thâm cười lạnh.
Cố Ninh Hoan: “…”
Cô cúi đầu nhìn chân mình, rõ ràng là vừa thẳng vừa thon, thậm chí còn đẹp hơn chân người mẫu chuyên nghiệp mà.
Chân cô như vậy mà ở trong mắt Phó Tây Thâm lại thành xấu ư?
“Anh nói dối, rõ ràng chân của em rất đẹp, vì sao anh lại nói xấu? Chẳng lẽ hạ thấp em sẽ khiến anh cảm thấy vui sao?” Cố Ninh Hoan buông tay Phó Tây Thâm ra, trong mắt đầy tức giận.
“Tôi chỉ nói sự thật thôi.”
Cố Ninh Hoan nghe vậy thì tủi thân ôm cái áo sơ mi mua cho Phó Tây Thâm vào lòng, cúi đầu đi lên tầng.
Quả nhiên, Phó Tây Thâm không phải loại người dễ lấy lòng, người đàn ông này ở trước mặt người ngoài luôn tỏ vẻ lạnh lùng làm người ta cảm thấy khó có thể tới gần, mà ở trước mặt cô lại có thêm một kỹ năng nữa, đó chính là độc miệng.
Cho dù Cố Ninh Hoan biết Phó Tây Thâm nói dối nhưng khi trở về phòng cô vẫn đứng trước gương xoay tới xoay lui, chỉ cảm thấy cho dù ở góc độ nào thì chân của cô vẫn đạt chuẩn yêu cầu khắc nghiệt nhất của hội mê chân.
Nhưng mà đôi chân như vậy lại không lọt nổi mắt Phó Tây Thâm, cô uể oải ngã lên giường, rốt cuộc phải làm sao mới có thể khiến thái độ của Phó Tây Thâm với cô tốt lên đây?
Cố Ninh Hoan cầm di động muốn lên mạng tìm xem phải làm sao để lấy lòng đàn ông, nhưng vừa mở máy ra thì lại nhìn thấy giao diện Weibo, chắc cô quên out từ lúc ở thẩm mỹ viện của Lynda.
Theo thói quen, cô lướt trang chủ Weibo một chút thì nhìn thấy một đoạn video có tiêu đề là: Ôi trời đất ơi! Em gái qua đường xuất hiện ở giây thứ 5 đẹp quá đi mất.
Nhìn thấy tiêu đề như vậy, cho dù Cố Ninh Hoan là nữ thì cũng tò mò muốn xem, kết quả đoạn đầu vẫn rất bình thường, chỉ có một cô gái ôm đàn ghi ta vừa đàn vừa hát.
Cố Ninh Hoan tập trung nhìn màn hình, không ngờ giây tiếp theo hình ảnh lại đột nhiên thay đổi.
Cô sợ hãi hét chói tai, ném cái di động trong tay ra thật xa, chui cả người vào trong chăn, cơ thể cũng vì hình ảnh vừa rồi mà sợ đến nỗi phát run.
Phó Tây Thâm nghe được tiếng hét của Cố Ninh Hoan thì lập tức chạy lên phòng cô, anh nhìn thấy Cố Ninh Hoan ở góc phòng, sắc mặt thay đổi, bước lại gần, nâng chân đá đá cẳng chân của cô: “Sao vậy?”
Cố Ninh Hoan mở mắt, nhìn thấy Phó Tây Thâm thì thấy chóp mũi nghẹn ngào, giọng nói mềm mại hơi run: “Phó Tây Thâm, em sợ, vừa rồi đáng sợ quá, có ma!”
Nói xong, cô lập tức đứng dậy nhào vào lòng Phó Tây Thâm, cô vươn tay ôm chặt eo của anh, chỉ cảm thấy hình ảnh khủng bố lúc nãy vẫn chưa biến mất.
Động tác của Phó Tây Thâm hơi cứng đờ, cơ thể hai người dán sát nhau, anh có thể cảm giác được cơ thể của Cố Ninh Hoan đang run rẩy.
⬅ Trước Tiếp ➡