⬅ Trước Tiếp ➡
30: Cố Khê muốn vòi tiền của cô? Cố Ninh Hoan: “…”
Phó Tây Thâm cho rằng một cô chủ được chiều hư từ bé như Cố Ninh Hoan nghe anh nói vậy thì chắc chắn sẽ bỏ đi luôn, có khi còn làm ầm ĩ một trận, nhưng cô không làm thế. Trên thực tế là hoàn toàn ngược lại, cô để chân trần chạy tới phòng bên, rất lễ phép nhờ người hầu lấy một bộ chăn đệm, sau đó ngoan ngoãn trải xuống chỗ cạnh giường anh rồi nằm lên đó.
Chờ đến khi Phó Tây Thâm bước ra khỏi phòng tắm liền thấy Cố Ninh Hoan co tròn người, ôm chặt lấy gối đầu, trông cô ngủ không được yên ổn cho lắm.
Phó Tây Thâm chỉ liếc mắt một cái liền rời mắt đi chỗ khác. Cô chỉ là người vợ trên danh nghĩa của anh, anh chỉ cần bảo vệ sự an toàn của cô là được, còn những chuyện khác? Anh không nên quan tâm.
Khi Cố Ninh Hoan giật mình tỉnh dậy vì ác mộng, nhìn căn phòng xa lạ, cô mới thở dài nhẹ nhõm một hơn.
May quá, mọi thứ xảy ra đêm qua không phải là mơ.
Cô thực sự sống lại.
Cố Ninh Hoan nhìn xung quanh, không thấy thân ảnh của Phó Tây Thâm, chắc là anh đi làm rồi.
Cô khởi động điện thoại, nhìn thời gian trên màn hình, cô vẫn có cảm giác mọi thứ không chân thật.
Trong lúc cô đang ngây người thì có người gọi điện tới. Nhìn thấy hai chữ Cố Khê, cô cười lạnh một tiếng.
Thứ mà cô bảo người đưa vào phòng hôm qua chắc đã khiến cô ta ăn đủ đau khổ, vậy mà không ngờ cô ta lại gọi điện tìm cô nhanh như vậy, xem ra cô ta còn chưa xui xẻo đủ.
“Có chuyện gì vậy?” Cố Ninh Hoan nhấn chấp nhận, lười biếng nói.
Có Khê nghe giọng điệu này của Cố Ninh Hoan thì khẽ nhíu mày, dù vậy cô ta vẫn dịu dàng nói, “Ninh Hoan, hôm nay em có thời gian không? Em có muốn ra ngoài chơi với chị không? Chị nghe nói có hàng mới về đấy.”
Cố Ninh Hoan cúi đầu, việc mà Cố Khê và Cố Thi thích làm nhất chính là đi dạo phố với cô.
Vì sao?
Vì cô của trước đây có đầu óc rất đơn giản, chỉ cần bọn họ dỗ dành hai ba câu là tự nhiên rút thẻ trả tiền cho bọn họ.
Nhưng giờ đã khác xưa rồi, Cố Khê muốn vòi tiền của cô thì cũng phải xem xem cô ta có năng lực này hay không.
“Ninh Hoan, sao thế? Sao em không nói gì? Có phải em khó chịu ở đâu không? Có cần chị gọi bác sĩ tới khám cho em không?” Cố Khê nói, giọng điệu mang theo quan tâm.
Cố Ninh Hoan biết trong lòng cô ta chắc chắn ước gì cô bị bệnh nặng mà chết luôn.
Cố Ninh Hoan cong môi: “Được! Đúng lúc em cũng muốn đi dạo phố với chị!”
“Vậy chị thay quần áo đây, chúng ta gặp nhau ở trung tâm thương mại nhé?” Trong giọng nói của Cố Khê lộ rõ hưng phấn.
Sau khi trải qua vụ việc nghĩ lại mà kinh đêm qua, bây giờ chính là lúc cô ta tìm lại mặt mũi. Cô ta phải dùng trang sức xa hoa nói cho những người đã chê cười cô ta vào ngày hôm qua là dù cô ta có mất mặt như thế nào thì cô ta vẫn có thể dùng tiền để đè trên người bọn họ.
Hai người hẹn nhau vào lúc 14h30 chiều, Cố Khê vì muốn chơi khăm Cố Ninh Hoan nên cố ý đến 15h00 mới tới trung tâm thương mại, cô ta cho rằng cô đã sớm đến nhưng không ngờ chẳng thấy bóng dáng của cô ở ngoài cửa trung tâm.
Cô ta gọi cho Cố Ninh Hoan, chỉ nghe được giọng nói không mang chút thành ý nào của cô, “Ngại quá, em đột nhiên muốn uống trà sữa nên định tới phố Tây mua, chắc phải tới muộn một chút. Chị cứ tìm chỗ nào đó rồi ngồi chờ em đi.”
⬅ Trước Tiếp ➡