27: Bây giờ không thấy đau nữa Sau khi ăn xong, Phó Tây Thâm nhất quyết cự tuyệt việc Cố Ninh Hoan đòi thu dọn bát đĩa, anh tự rửa rồi bế cô lên trên phòng ngủ.
Cố Ninh Hoan nằm dựa vào thành giường, đỏ mặt nói, “Thực ra anh không cần bế em đâu, chân em không sao rồi, bây giờ đi đường không thấy đau nhiều nữa.”
“Tôi không muốn có một người vợ bị què.” Phó Tây Thâm ngắt lời cô, anh đứng lên, vào phòng tắm mở nước cho cô.
Sau khi đi ra ngoài, anh vươn tay định cởi cúc áo trên người Cố Ninh Hoan, nhưng tay vừa vươn ra thì cổ tay đã bị cô giữ chặt. Cô mất tự nhiên nói, “Không… không cần đâu, em tự cởi quần áo được, anh ra ngoài trước đi.”
“Ừ.” Phó Tây Thâm thấy cô kiên trì như vậy thì không nói gì thêm mà rời khỏi phòng luôn.
Thực ra Cố Ninh Hoan có chút xấu hổ. Cả hai đời cộng lại, cô mới chỉ lăn giường với mỗi Phó Tây Thâm, tuy rằng cô muốn sống thật tốt với anh và thậm chí cũng không bài xích việc lên giường với anh nhưng cô tạm thời chưa thể tiếp thu được việc không mặc gì đối mặt với anh được, chỉ nghĩ thôi cũng khiến cô đỏ mặt rồi.
Cố Ninh Hoan cởi áo rồi đi vào phòng tắm, cô ngồi xuống bồn tắm, bỗng nhiên, chân phải nhói lên, cơn đau cực lớn khiến cô không nhịn được kêu thành tiếng.
Giây tiếp theo, cửa phòng tắm bật mở, thân hình cao lớn của Phó Tây Thâm xuất hiện, anh nhíu mày nhìn cô.
Cố Ninh Hoan ngây dại, cô nhớ đến việc hiện giờ bản thân không mặc quần áo còn ngồi trong bồn tắm có nước trong vắt có thể nhìn thấy đáy, hơn nữa bộ ngực trắng nõn của mình cũng lộ hơn nửa ra ngoài không khí…
“Khó chịu ở đâu? Nói!” Thấy cô không trả lời, người đàn ông cũng mất kiên nhẫn, anh tiến lên vài bước, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn có phần hơi nóng của cô lên.
Cố Ninh Hoan nghe giọng điệu này của anh thì hoảng sợ, gương mặt càng đỏ hơn, ấp úng nói: “Chân… Chân bị… chuột rút.”
Nghe cô nói thế, tầm mắt của Phó Tây Thâm chuyển từ khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh xảo của cô xuống dưới, đến khi nhìn thấy khuôn ngực trắng nõn của cô thì anh không tự chủ được dừng lại hai giây, cuối cùng ánh mắt anh mới chuyển xuống đùi cô.
“Chân nào?” Phó Tây Thâm hỏi.
Cố Ninh Hoan lắc lắc đầu: “Bây giờ không cảm thấy đau nữa, chắc là không sao rồi.”
Thấy cô nói vậy, Phó Tây Thâm buông bàn tay đang nâng mặt cô ra, “Tôi chờ cô ở ngoài, có việc gì thì cứ mở miệng.”
Cố Ninh Hoan vô thức gật đầu, ước gì có thể vùi đầu vào nước luôn.
Sau khi cửa phòng tắm đóng lại, cô mới dám ngẩng đầu lên. Bây giờ cô chẳng còn tâm trạng để tắm rửa gì nữa, cô tắm qua loa rồi rời khỏi bồn tắm.
Cố Ninh Hoan lau khô người, nhìn gương mặt ửng hồng, nhìn đôi mắt ngân ngấn nước của mình trong gương, cô xác nhận vẻ ngoài của bản thân không có vấn đề gì mới mở cửa phòng tắm ra.
Cửa vừa mở, mùi thơm cơ thể của cô cùng hơi ẩm trong phòng tắm tràn ra ngoài, cô nhìn người đàn ông đứng ở bên ngoài, không rõ anh đứng đây là vì lo lắng cô xảy ra chuyện hay là vì thưởng thức cảnh đêm?
Có lẽ là nghe thấy tiếng động, Phó Tây Thâm xoay người, ánh mắt sâu và trầm của người đàn ông nhìn thẳng vào mắt cô.
Bốn mắt nhìn nhau, Cố Ninh Hoan gần như theo phản xạ nghĩ tới chuyện vừa xảy ra trong phòng tắm, mà rõ ràng anh cũng như cô.
Lúc này, Cố Ninh Hoan không buộc cao tóc như lúc ở trong phòng tắm, cô để mái tóc của mình xõa tự nhiên trên vai.