⬅ Trước Tiếp ➡
Sủng Ái lẳng lặng thu tay mình lại, đáy mắt chợt lóe tia quỷ quyệt.
“Hả?” Cô hơi nhíu mày nghi hoặc.
Trong mắt thiếu nữ có ánh sáng lưu chuyển, mị nhãn như tơ, cô hơi nâng cằm, cánh mội xinh đẹp ướt át như hoa đào cách anh rất gần.
"Anh có chứng cứ gì mà nói như vậy?" Cô tự động biểu lộ ra một mặt tính cách của mình.
Kiêu ngạo! Cuồng vọng!
Ánh mắt bễ nghễ nhìn khuôn mặt tà mị người người đàn ông trước mặt.
"Huống hồ anh cũng đâu muốn vạch trần tôi đâu, có phải hay không?"
Trong mắt Quân Thụy hiện lên một tia nghiền ngẫm, nói: "Đích xác thì..."
Anh chuyển giọng, lạnh lùng nói: "Cô tính báo đáp tôi như thế nào đây?"
Giọng điệu của ông không giống như đang hỏi cô mà giống như một mệnh lệnh của vua bóng tối.
Hàng mi thật dài màu đen của Sủng Ái khẽ động, bên môi để lộ ý cười nhạt nhẽo, “Tôi có cần anh giữ bí mật đâu!”
Anh cứ việc đi mà nói, có quỷ mới tin anh!
[Ký chủ, cô không cần quá kiêu ngạo như vậy!] Hồng Cửu Cửu nhắc nhở.
"Cút sang một bên đi!" Sủng Ái nói thầm trong lòng.
[Hu hu hu, cô vô tình, cô máu lạnh, cô vô cớ gây rối...] Hồng Cửu Cửu oán giận.
Sủng Ái một lần nữa dứt khoát che canh nó, cái hệ thống này rất không đáng tin cậy, suốt ngày = đưa ra chủ ý xấu.
Người đàn ông trước mặt này là người dễ trêu chọc sao?
Đừng cho rằng khoác lên mình bộ trang hiện đại là cô sẽ không nhận ra.
Cô dám khẳng định một cách chắc canh là người đàn ông này chính là người có tên Phong Tử Sở mà cô đã gặp ở vị diện trước.
Còn về việc vì sao anh xuất hiện trong cái thế giới này thì...
Cô cảm thấy anh có khả năng giống như cô chính là BUG, cũng chính là lỗ hổng của mỗi thế giới.
Cằm vẫn luôn bị bóp đến thấy khó chịu, Sủng Ái đang định tránh thoát.
Ánh mắt Quân Thụy trở nên thâm trầm, mở miệng nói: "Nói cho tôi biết tên của cô..."
Thần sắc của Sủng Ái không hề thay đổi, cong môi hỏi: "Anh muốn biết?"
Người đàn ông bình tĩnh nhìn cô.
"Tôi càng không muốn nói cho anh biết!" Sủng Ái bỗng dưng tránh thoát bàn tay của anh.
Nhưng lại bị anh bắt lấy cánh tay.
Thân hình Sủng Ái chợt lóe, khiến anh bắt lấy không khí.
Nhưng mà...
Tốc độ của người đàn ông càng nhanh hơn, phảng phất giống như biết trước được động tác tiếp theo cô sẽ tung ra, chân dài vượt qua cô.
Mắt thấy mình sắp rơi vào trong lòng ngực của người đàn ông, Sủng Ái nhấc chân muốn đá, lại bị anh bắt được cẳng chân kéo lại.
Hai người cùng nhau lảo đảo ngã vào trong bụi hoa.
Mùi hương thơm ngát tản ra từ những bông hoa trên đầu phiêu đãng ở trong không khí, cánh hoa nhẹ nhàng bay múa.
Sủng Ái đè lên người anh, cái tay nóng rực của anh còn nắm lấy cẳng chân của cô.
May mà hôm nay cô mặc quần ống đi về, nếu không liền sẽ bị thấy hết.
Hơn nữa!!!
Tuy rằng có người đàn ông này làm đệm thịt lót ở dưới, nhưng nếu không phải thân thể của nguyên chủ có độ dẻo dai cao thì loại động tác có yêu cầu cao như thế này sẽ khiến cô bị đau chết thôi.
Người đàn ông nắm lấy chân cô xoay người một cái liền đè cô ở dưới thân, bên môi để lộ nụ cười tươi: "Thân thủ không tồi!"
Đáy mắt Sủng Ái lập lòe tia sáng quỷ quyệt, nói: “Anh cũng vậy!”
"Hiện tại... mau chóng ngoan ngoãn nói cho tôi biết của cô đi!" Người đàn ông bễ nghễ nhìn xuống.
Ngón tay trắng nõn của Sủng Ái xoa lên khuôn mặt tuấn mỹ dị thường của anh, khẽ cong môi: “Vẫn là lúc anh say rượu đáng yêu hơn…”
Quân Thụy ngẩn ra.
Giây tiếp theo, anh đã ngã xuống đất thật mạnh…
Nữ hoàng trang đầu : Ảnh đế sủng nơi đầu tim (31) Quân Thụy nhìn thiếu nữ áp chế ở trên người mình, đáy mắt đựng ý cười.
⬅ Trước Tiếp ➡