Nữ hoàng trang đầu: Ảnh đế sủng nơi đầu tim (28) Nhà họ Quý nằm trong khu biệt thự Lâm Hải của thành phố S, toàn cảnh tuyệt đẹp, không khí tươi mát, nơi đây cũng là nơi các thế gia hào môn khác chọn cư trú.
Sủng Ái gọi một chiếc xe điệu thấp trở về nhà họ Quý, cô mang theo túi to túi nhỏ đi đến trước cửa.
Dù trong nhà có tiền hay không có tiền, tặng quà cho người khác chính là cách biểu đạt tâm ý của người tặng.
Phụ hoàng và mẫu hậu chắc chắn sẽ rất thích!
Sủng Ái duỗi tay ấn chuông cửa, tiếng “ting tong” vang lên.
Một lát sau, cổng lớn đã bị kéo ra.
"Cô chủ? Cô về rồi!" Mở cổng cho cô là người hầu đã làm việc cho nhà họ Quý hơn hai mươi năm - dì Trương.
Sủng Ái lộ ra nụ cười ngọt ngào: "Dì Trương!"
Dì Trương vừa mừng vừa sợ, phải biết rằng nữ thần cao ngạo lạnh lùng Thư Nhã rất ít cười, cô ấy chỉ cười trong các bộ phim truyền hình hay phim điện ảnh mà thôi.
Ngày thường muốn biết tin tức của Thư Nhã thì chỉ có thể thấy trên tin tức giải trí, cũng may Thư Nhã là nữ hoàng trang đầu, béo gầy, tử chuyện nhỏ đến chuyện lớn đều trở thành hot search cả.
"Cô chủ, cô lại đẹp hơn rồi!" Dì Trương cảm thấy bây giờ cô chủ còn đẹp hơn nửa năm trước nhiều.
Cảm giác như một búp bê được rót vào linh hồn, khiến người ta có thể cảm nhận được một cách rõ ràng sự khác biệt.
Sủng Ái chớp chớp mắt, cười nói: "Cảm ơn dì Trương, phụ hoàng mẫu hậu của tôi có ở nhà không?"
"Có, có... " Dì Trương tươi cười đầy mặt mà tiếp nhận lễ vật trong tay Sủng Ái, đè thấp thanh âm nói: "Ông chủ biết chuyện cô trở về đã đợi cả một buổi sáng, bà chủ đã sớm phân phó người hầu đi mua rất nhiều đồ ăn cô thích…”
Sủng Ái híp mắt, đôi mắt động lòng người nhiễm lên ý cười, cặp cha mẹ thích nghĩ một đằng nói một nẻo có vẻ “ngạo kiều”.
“Thôi, cô chủ, cô mau vào nhà đi, ông chủ và bà chủ đang ở phòng khách chờ cô đấy ạ!"
Sủng Ái vào biệt thự, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng đi đến phòng khách.
Trong phòng khách...
Ông bà Quý nghe thấy tiếng bước chân thì một người lập tức cầm cầm lấy tờ báo trên bàn, một người thì vội vàng nhìn chằm chằm ra cửa.
Từ xa, Sủng Ái liếc mắt một cái, trong lòng cười thầm, tờ báo trên tay ông Quý bị ngược,
"Tiểu Nhã, cuối cùng con cũng trở về, mẹ chờ con lâu muốn chết..." Bà Quý kích động đứng lên, bước nhanh đi tới chỗ Sủng Ái, duỗi tay muốn ôm cô.
Sủng Ái theo bản năng lui về phía sau một bước, bà Quý lập tức ôm lấy không khí.
[Ký chủ chú ý tính cách của nguyên chủ!] Hồng Cửu Cửu nhắc nhở.
Thư Nhã ở trước mặt mẹ mình chính là áo bông nhỏ, hơi quật cường trước mặt cha.
Hốc mắt bà Quý đỏ lên, Tiểu Nhã không về nửa năm mà đã có vẻ xa cách với bà rồi.
Ông Quý nguyên bản đã thu liễm thần sắc, nhìn qua rất nhu hòa, thấy phản ứng của Sủng Ái thì ánh mắt nhìn cô lập tức trở nên sắc bén.
"Mẹ, con đi đường cả ngày, trên người có chút bẩn!" Sủng Ái khẽ nói.
Bà Quý lau mắt, nói: "Có muốn tắm trước hay không, mẹ đi chuẩn bị nước ấm cho con!"
Trong nhà có người hầu, bà Quý còn muốn đích thân làm, có thể thấy được nguyên chủ được sủng đến mức nào.
“Bộp!”
Ông Quý bỗng dưng ném tờ báo trên tay lên bàn, lạnh lùng quát: “Đều do em chiều nó, em xem xem trên báo người ta viết những gì? Đánh người trên phim trường… Cô ném mặt mũi của tôi đi đâu? Cứ nhất quyết đòi đi làm diễn viên, còn ra tay đánh diễn viên khác…”
Sủng Ái: "..." Cho nên, câu cuối cùng mới là trọng điểm?
Ông Quý chê việc cô động thủ đánh người trên tin tức, làm mất phong phạm của cô chủ nhà giàu?
"Cha…” Sủng Ái cười tủm tỉm mở miệng.
"Cô đừng có gọi tôi là cha!” Cơn giận của ông Quý còn chưa tiêu tan.
"Phụ hoàng!" Sủng Ái tôn kính nói.
Ông Quý: "..."
Bà Quý: "..."
Ông Quý đang định tức giận thì cửa lại truyền đến tiếng chuông.
Nữ hoàng trang đầu : Ảnh đế sủng nơi đầu tim (29) Chẳng lẽ là thái thượng hoàng tới?
"Con đi mở cửa!" Sủng Ái giành trước một bước chạy nhanh ra cửa.
Sủng Ái cười mở cửa, nhưng lúc nhìn thấy người đàn ông trước mặt thì ý cười của cô cứng lại trong vòng một cái nháy mắt.
[Ký chủ! Bất ngờ không? Kích thích không? Sợ không?]
"Cút!"