⬅ Trước Tiếp ➡
Hiện giờ là cảnh quay đầu của Ngụy Khuynh Thành và Dung Tử Sở.
Lúc này hoàng đế còn rất sủng ái Ngụy Khuynh Thành, trong hậu cung mới vào rất nhiều mỹ nhân, trong lòng Ngụy Khuynh Thành không quá dễ chịu nên đánh vài phi tử.
Hoàng đế tới cung Tê Phượng chuẩn bị trừng phạt Ngụy Khuynh Thành, đến cuối cùng lại biến thành dỗ nàng vui vẻ.
Sủng Ái ngồi trên giường quý phi trong cung điện, trên bàn bày một ít giấy Tuyên Thành, khuôn mặt đẹp đẽ lộ ra độ cong lạnh băng.
Trên bàn đặt rất nhiều tranh về các mỹ nhân mới vào hậu cung, họa sư rất giỏi, mỹ nhân mà người này vẽ ra vô cùng sống động.
Bức họa mà Ngụy Khuynh Thành đang xem vẽ một cô nương có vài nét tương tự với nàng, chỉ có điều, Ngụy Khuynh Thành đẹp theo kiểu tinh xảo, mị hoặc, kiều diễm, còn nữ nhân trong bức họa lại theo kiểu trong sáng như một đóa hoa sen.
Nhà họ Ngụy đã đưa một cô con gái vào cung, giờ lại đưa thêm một cô con gái khác cho hoàng đế, đây là muốn đặt Ngụy Khuynh Thành nàng vào chỗ nào?
Ngụy Khuynh Thành nhìn nữ nhân trên bức họa, trong mắt lướt qua ánh sáng lạnh, bất kể là ai cũng không thể cướp Tử Sở của nàng.
"Hoàng thượng giá lâm." Ngoài điện truyền tới tiếng nội thị thông báo.
Ngụy Khuynh Thành tựa như không nghe thấy, tròng mắt vẫn nhìn bức họa trên bàn.
Một bóng dáng màu vàng đi vào điện chính, khí thế mạnh mẽ, hai tay rũ xuống hai bên, trên người tản ra cảm giác uy nghiêm, túc mục.
"Ngụy Khuynh Thành!" Dung Tử Sở trầm giọng hô, giọng từ tính mang theo tức giận.
Theo quy củ, hoàng đế đến thì phi tử nên đứng dậy hành lễ nghênh tiếp, Ngụy Khuynh Thành lại ngồi trên giường quý phi không thèm cử động.
Ngụy Khuynh Thành không để ý mà ngước mắt, liếc hoàng đế một cái.
Cái nhìn nay mang theo oán giận, mang theo cao ngạo mà cũng có chút si mê.
"Bệ hạ gọi thần thiếp làm gì?" Ngụy Khuynh Thành lười biếng lên tiếng, giọng điệu có một chút tức giận, cùng mang chút phiền chán.
Trong đại điện trầm mặc, bầu không khí vô cùng áp lực.
Ngụy Khuynh Thành cười lạnh, nói: "Nếu bệ hạ vì những nữ nhân kia đến đây hỏi tội thì cứ việc phạt thần thiếp là được. Người xưa có câu  “chỉ nghe người mới cười, không nghe người cũ khóc”, thần thiếp có vào lãnh cung cũng sẽ không khóc lóc làm trò hề đâu.”
Câu nói này như một lời từ biệt quyết tuyệt, nó như một cái dùi, chọc thẳng vào tim hoàng đế..
Dù sao thì đối với nàng, y cũng có chút tình cảm thực sự, hơn nữa cho dù vì củng cố hoàng quyền thì giờ cũng không phải lúc động vào nhà họ Ngụy.
Dung Tử Sở cân nhắc một lúc, đi tới trước mặt Ngụy Khuynh Thành, vươn tay ôm eo nàng, nói: “Sao trẫm có thể biếm nàng vào lãnh cung chứ? Đời này chỉ có nàng mới là người mà trẫm yêu nhất, đừng giận nữa..."
Ngụy Khuynh Thành cảm nhận được bàn tay to lớn của người đàn ông đang ôm eo mình, nhiệt độ nóng bỏng đốt cháy da thịt dưới áo nàng.
“Sao thần thiếp dám giận bệ hạ…” Nàng tức giận nghiêng đầu không nhìn Hoàng đế.
Dung Tử Sở biết tính tình của nàng, vươn tay bóp chặt chiếc cằm tinh xảo của nàng, hai người mặt đối mặt.
"Còn nói không giận trẫm, nàng xem nàng còn chẳng thèm nhìn Trẫm..."
"Bệ hạ!" Ngụy Khuynh Thành tức giận kêu lên, đôi mắt xinh đẹp chuyển động, trong lúc lơ đãng liền câu hồn đoạt phách, "Ngài mau buông thần thiếp ra!"
Dung Tử Sở nhìn chằm đôi môi đỏ hồng của nàng, ánh mắt trở nên nóng rực, cúi đầu đến gần.
Nữ hoàng trang đầu : Ảnh đế, sủng nơi đầu tim ! (14) Fuck, trong kịch bản không có cảnh này mà!
Trong đầu Sủng Ái đang kêu gào, nhíu mày một cái, nghiêng đầu tránh nụ hôn của người đàn ông.
Lúc này đạo diễn An lại không có hô cut, nhân viên đoàn phim cũng nhìn chằm chằm hai người.
Sủng Ái vừa muốn đứng dậy hô dừng lại bị tay của người đàn ông ôm chặt vào lòng.
Tay của người đàn ông ôm chặt vòng eo của cô, nhiệt độ nóng bỏng xuyên thấu qua tay truyền đến, đầu dựa vào cổ của cô, thân mật ôm cô, cất tiếng.
"Ái phi, gần đây trẫm quá bận nên mới vắng vẻ nàng, nếu nàng không thích mấy mỹ nhân mới vào cung kia thì đều phân phát đi…”
Hơi nóng phả vào cổ khiến Sủng Ái rùng mình, sắc mặt cô càng đen hơn.
"Hệ thống, tôi hoài nghi Quân Thụy đang sàm sỡ tôi!" Cô tức giận nói trong lòng.
[Hệ thống đang bị vật thể không rõ công kích, đang rớt mạng...] Hồng Cửu Cửu nghiêm trang nói bậy.
Khóe miệng Sủng Ái vẽ ra nụ cười yêu mị thực cốt, giống như hoa bỉ ngạn nở rộ ở vùng Vong Xuyên, vô cùng mị hoặc nhưng lại nguy hiểm cực kỳ.
Không theo kịch bản đúng không?
Diễn trò, ai không biết?
Đến đây, ăn miếng trả miếng nào!
Sủng Ái xoay người ghé vào người của người đàn ông, tay chống lên lồng ngực cứng rắn của anh, khuôn mặt tinh xảo đẹp đẽ lộ ra vẻ vừa mừng vừa sợ, nói: "Bệ hạ, ngài thật sự muốn vì ta mà phân phát các mỹ nhân mới vào hậu cung ư?"
"Chỉ cần ái phi vui lòng..." Quân Thụy giơ tay vuốt tóc đen của cô, đôi mắt dịu dàng như nước, giống như trong mắt chỉ có cô.
Hai người diễn ngẫu hứng, đạo diễn An lại vẫn luôn không hô cut, chỉ tập trung tinh thần nhìn hình ảnh bên trong máy quay.
Đám nhân viên làm việc ăn dưa lặng lẽ nhìn, rất sợ bỏ lỡ mỗi một giây của hình ảnh tuyệt mỹ trước mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡