Mộ Sơ Tình sắc mặt tối sầm, dạ dày đau quặn lại khiến cô buồn nôn.
“Anh… cười cái gì chứ!” Cô nấc một cái, đưa tay ôm ngực kìm nén cơn buồn nôn.
Người đàn ông bước tới bên cạnh cô, ngón tay thon dài nâng chiếc cằm mịn màng của cô lên.
“Không tệ, nếu như cô giống như những người phụ nữ khác, nói không chừng tôi sẽ cảm thấy thất vọng.”
Mộ Sơ Tình cau mày, chán ghét hất tay của người đàn ông này ra.
“Tôi muốn cảm ơn sự cứu nguy của anh, nhưng lại chiếm tiện nghi của tôi như vậy, vả lại tâm trạng anh hiện tại xem ra cũng rất tốt, chúng ta có thể coi như hoà nhau. Nếu như anh tức giận vì cú đá kia của tôi, tôi cũng có thể tìm giúp anh một cô gái xinh đẹp với thân hình nóng bỏng…”
“Tôi trước giờ không nói đùa, bà chị à!”
Mộ Sơ Tình nhướn mày, ném cho anh ta một cái nhìn khinh bỉ: “Vậy sao? Nếu đúng là vậy thì tiếc thật!”
“Chính cô gây ra hoạ, không phải nên tự mình gánh chịu hậu quả sao? Nếu là cô, may ra tôi còn thấy hài lòng!”
Người đàn ông vừa nói vừa sát lại Mộ Sơ Tình, hai tay ôm chặt lấy eo của Mộ Sơ Tình, hai chân kẹp chặt hai chân của Mộ Sơ Tình khiến cô nhất thời không cử động được.
Cô trừng mắt nhìn tên đàn ông xấu xa trước mặt: “Buông tôi ra!”
Hai tay hai chân của người đàn ông lại càng dùng lực hơn.
Mộ Sơ Tình nghiến răng, hung hăng há miệng cắn vào mũi của tên đàn ông kia một cái.
“Xì, cô, đồ đàn bà chết tiệt này!”
Người đàn ông đau đớn hít vào một hơi thật sâu, Mộ Sơ Tình đắc ý nhìn lại vết cắn mình vừa tạo ra, cười thành tiếng.
“Đồ đàn ông mũi to!”
Người đàn ông lấy tay che mũi mình lại, ra sức vuốt vuốt, nắm chặt tay của Mộ Sơ Tình, hận không thể bẻ nó thành hai đoạn.
“Đồ đàn bà, cô đang tìm…”
Từ “cái chết” còn chưa thành tiếng, bỗng nhiên Mộ Sơ Tình nắm lấy cổ áo sơ mi đang mở rộng, nôn vào phía trong.
Cả người tên đàn ông bỗng dưng cứng đờ, cảm nhận rõ ràng bãi nôn của người phụ nữ này chảy từ cổ áo mình, tới ngực của mình, rồi bụng, bụng dưới, thậm chí tới…
Đồ đàn bà đáng chết! Cô coi anh ta là cái túi nilon sao?!
Một làn hương gay mũi trong nháy mắt át hết đi hương thơm mê người, người đàn ông nôn khan vài tiếng, đẩy người phụ nữ đang không ngừng nôn mửa trên người anh ta ra, chạy một mạch như bay tới phòng tắm.
Nôn mửa một lúc, đầu óc Mộ Sơ Tình tỉnh táo hẳn ra, nghe thấy tiếng nước rào rào phát ra từ phòng tắm, đắc ý cười cười, sau đó cầm túi xách lên, mở cửa phòng bước ra.
Người đàn ông cứ ở trong phòng tắm ròng rã hết một tiếng đồng hồ, lúc anh ta quấn khăn tắm định cho người đàn bà kia một phen sống không bằng chết thì chợt phát hiện trong phòng không còn bóng dáng của người phụ nữ nào.
Đồ đàn bà chết tiệt, đừng để tôi bắt được cô!
Cuộc gặp tình cờ tại siêu thị
Mộ Sơ Tình đương nhiên không quay lại phòng vip đó.
Hôm nay cô đứng đây cũng chỉ bởi vì trong lòng có tâm sự mới mượn cơ hội đi uống rượu.
Chỉ là, cô vẫn đánh giá thấp bản tính đàn ông quá rồi, càng đánh giá thấp lòng người dễ đổi thay.
Bước ra khỏi câu lạc bộ Kim Hoa đã hơn 9 giờ, vừa nôn xong rất dễ chịu, hiện tại chỉ cảm thấy tỉnh táo sảng khoái.
Hít thở sâu một cái, nhớ lại chiếc tủ lạnh trống rỗng sáng nay, Mộ Sơ Tình quyết định đến siêu thị gần khu nhà mình mua ít đồ.
Cô vẫy gọi một chiếc taxi đi đến siêu thị.
Mộ Sơ Tình nhanh chóng chọn vài thực phẩm đông lạnh, lại lấy thêm vài hộp sữa, nghĩ đến tối mai phải đến nhà mẹ nuôi, lại đẩy xe đến khu hàng bán quà tặng, định mua vài thực phẩm bổ dưỡng trước, tối mai tan làm chỉ cần lái xe đến thẳng nhà mẹ nuôi luôn.
Theo bảng hướng dẫn treo trên đỉnh đầu của siêu thị, Mộ Sơ Tình tìm được khu bán quà tặng.
Khu bán quà tặng ở tít phía Bắc của siêu thị, cô phải đẩy xe đi ngang qua một cửa hàng bán đồng hồ hiệu.
Một thân người cao gầy dừng chân trước quầy bán đồng hồ, anh mặc vest màu xanh lam, áo khoác vắt trên khuỷu tay, tay kia đặt trên kính thủy tinh của quầy hàng, cúi đầu tựa như đang chọn thứ gì đó.
Hình như thật sự có gì đó nhắc nhở anh, anh chẳng thèm chớp mắt một cái, cứ thể ngẩng đầu lên quay sang nhìn thẳng về phía cô, nhanh chóng khóa chặt mục tiêu.
Trái tim Mộ Sơ Tình đột nhiên rạo rực, ngón tay nắm xe đẩy siết chặt, theo bản năng quay đầu đi, đẩy xe, nhưng phải đi ngang qua anh.
Thật ra cô rất khinh thường bản thân như vậy, khinh thường bản thân vì một người xa lạ mà hô hấp rối loạn, tim đập rơi mấy nhịp.
Cô đẩy xa, bước chân hơi vội, nhanh chóng lướt qua anh, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Một bàn tay mạnh mẽ mang theo khí lạnh đột nhiên tóm lấy cánh tay cô, dùng sức kéo cô lại, Mộ Sơ Tình bị bất ngờ trực tiếp đập thẳng vào lồng ngực lạnh lùng, vừa xa lạ lại quen thuộc kia.
“Mộ —— Sơ —— Tinh——!”
Một âm thanh lạnh như băng vang lên trên đỉnh đầu Mộ Sơ Tình, tựa như đang nghiến răng nghiến lợi, như thể mở miệng là có thể cắn đứt đầu một con báo.
Mộ Sơ Tình rùng mình một cái, cũng giãy giụa thoát khỏi lồng ngực Thịnh Dục Thần, ngẩng đầu nhìn anh.
Mặt của Thịnh Dục Thần gần ngay trước mắt, Mộ Sơ Tình thoáng sửng sốt.
Khuôn mặt hung ác lại ẩn chứa cuồng phong của Thịnh Dục Thần không ngờ lại hơi dao động, trong đôi mắt ấy tựa như âm ỉ ngọn lửa tức giận.
“Đồ điên!”
Mộ Sơ Tình cảm thấy hiện tại cô chẳng thể tìm được tính từ nào thích hợp hơn để hình dung Thịnh Dục Thần.
Đúng vậy, một người đàn ông “xa lạ” dùng mọi cách cường thế và quấy rầy, cô còn có thể dùng từ gì để miêu tả nữa đây?
Lưu manh? Khốn nạn?
Hai từ này cô không thể dùng trên người đàn ông này, hai từ này nhìn bề ngoài có vẻ là nghĩa xấu, từng tồn tại giữa cô và anh, là lời nói lúc thân mật nhất.
Thịnh Dục Thần không nhúc nhích, gương mặt lạnh lùng, dùng sức siết chặt cánh tay Mộ Sơ Tình, nhìn cô chằm chằm.
“Cô đi đâu thế?”
Ánh mắt Mộ Sơ Tình lóe lên sự mất kiên nhẫn, “Giám đốc Thịnh, tôi đi đâu có nhất thiết phải báo cáo với anh không vậy!”