Cô chưa bao giờ nghĩ rằng câu thứ hai hôm nay mà mẹ nuôi nói với cô lại là câu này.
Phản ứng lại, cô liên tục lắc đầu, “ Mấy năm nay con đi du học, không có thời gian yêu đương!”
Hứa Giai Tuệ cười mãn nguyện, nắm tay Mộ Sơ Tình tay, “Cũng nên tìm người để ổn định đi, một mình cô đơn lắm!”
Mộ Sơ Tình trên mặt một có chút xấu hổ, khóe miệng giật, cô nói: “Chuyện tình cảm, thuận theo tự nhiên đi.”
Hứa Giai Tuệ nhìn cô một cái thật lâu, “Được rồi, dù sao các người vẫn còn trẻ, từng người một, thật sự là hoàng đế không vội a!”
“Mẹ nuôi?”
Giọng điệu của Hứa Giai Tuệ có chút không đúng, Mộ Sơ Tình thấp giọng gọi một tiếng.
Hứa Giai Tuệ hoàn hồn, “Không sao, Sơ Tình, ngày mai buổi tối đi ăn cơm với mẹ đi!”
Mộ Sơ Tình đương nhiên sẽ không từ chối, nặng nề gật đầu đồng ý tới.
Hứa Giai Tuệ vui vẻ cười, “Con đang bận, ngày mai mẹ gọi con!”
“Dạ!”
Đưa Hứa Giai Tuệ xuống dưới lầu công ty, nói thêm vài câu, Mộ Sơ Tình liền bị bắt lên lầu.
Hứa Giai Tuệ ngồi trong xe, cầm một bức ảnh, lấy điện thoại ra gọi điện.
Điện thoại lập tức được kết nối “Alo, thưa bà!”
Sắc mặt Hứa Giai Tuệ càng khó coi hơn, bà ta gần như hét lên : “Thẳng quỷ kia đâu?!”
Hứa Quân Dữ
Hoả Viêm ngoáy ngoáy lỗ tai rồi mới đưa điện thoại đến bên tai, cung kính trả lời: “Kính thưa bà chủ, tối qua cậu chủ đi giao lưu, hiện giờ đang nghỉ ngơi ở khách sạn, còn chưa thức dậy!”
“Giao lưu! Giao lưu! Tôi thấy nó bây giờ có thể đi làm bồi rượu được rồi!”
“Bà chủ sao có thể nói vậy chứ? Haha…”
Hứa Giai Tuệ cố nén cơn lửa giận trong mình xuống, hít vào một hơi thật sau: “Nói với tên nhóc thối đó, tối mai nhất định phải về, nếu không… cứ đợi nhặt xác cho tôi đi!”
Khoé môi Hoả Viêm giật giật, bà chủ này của nhà anh ta đúng thật là…
Ngoại trừ mấy câu này ra chẳng có gì mới mẻ, chiêu này đã sớm không còn hiệu lực, kết quả mỗi khi cậu chủ không về nhà, người bị mắng mỏ vẫn chỉ mình anh ta.
Để cứu mình tránh khỏi tai hoạ, Hoả Viêm khẽ cắn môi: “Bà chủ, hay là bà trực tiếp nói chuyện với cậu chủ? Bà biết đấy, lời tôi nói, cậu chủ đâu có chịu nghe.”
Hứa Giai Tuệ im lặng một lúc, trầm giọng nói: “Đưa điện thoại cho nó.”
“Được rồi, bà chủ đợi tôi một lát.”
Hoả Viêm lấy hết sự can đảm, mở cửa phòng khách sạn, nhìn thấy cậu chủ còn đang say giấc trên giường, hít một hơi thật sâu, coi cậu chủ của mình như cái chén xốc dậy.
Tỷ lệ dáng người tinh xảo như là điêu khắc thủ công, làn da trắng ngà khoẻ mạnh, đường cong cơ thể vô cùng săn chắc, một thân hình hoàn mĩ hiện lên trong mắt của Hoả Viêm.
Anh ta theo bản năng nhắm mặt lại, sau đó không hiểu mình bị sao, mở mắt ra.
“Cậu chủ, mau dậy đi, bà chủ có chuyện gấp tìm cậu.”
Người con trai trên giường lật người lại, gương mặt tuấn tú lộ ra vài phần tà khí, đưa tay với lấy chăn bông: “Hoả Viêm, cậu muốn chết sao?”
Hoả Viêm cười cười, lại gần đem điện thoại áp vào tai cậu chủ: “Cuộc gọi khẩn của bà chủ!”
“Hừ!” Người con trai không nhịn được hừ một tiếng.
“Hứa Quân Dữ! Cái thằng nhóc thối này, có phải mày mặc kệ sự sống chết của mẹ mày luôn rồi phải không?”
“Con yêu mẹ còn không kịp nữa, sao mẹ cứ luôn nghi ngờ tình cảm con dành cho mẹ vậy.”
Hứa Quân Dữ khoé miệng mấp máy, mắt cũng không thèm mở, giọng điệu uể oải lười biếng.
“Tối mai về nhà ăn cơm với mẹ.”
Hứa Giai Tuệ đã nghe anh ta nói câu này quá nhiều, cũng không biết là đã nghe quen hay là quá lười để ý tới anh ta, nói rõ mục đích của mình luôn.
“Tối mai, chắc là…”
“Thương cho tôi một mình nuôi anh lớn, kết quả bây giờ ngay mặt của con trai mình cũng không được nhìn, sớm biết là thế này, tôi nên sớm vào viện dưỡng lão, mỗi ngày ở trong đó còn có mấy người tốt bụng cùng người già trò chuyện, mặc dù hoàn cảnh có kém một chút, nhưng bù lại sẽ không thấy cô đơn. Anh cũng không lo bị bà lão này thúc giục mỗi ngày. Anh đừng có lo lắng cho tôi, bây giờ tôi lập tức đi thu dọn vài bộ quần áo chuyển vào viện dưỡng lão.”
Giọng điệu của Hứa Giai Tuệ nghe mà đau xót, nghe như là bà ta đang sắp khóc.
Hứa Quân Dữ mở mắt, đôi mắt đẹp như hoa đào, đuôi mắt hơi hướng lên, màu mắt nâu giống như trời sinh khiến người ta nhìn vào trong lòng liền ngứa ngáy.
Lúc này anh ta chớp chớp mắt, khoé miệng giựt giựt, cứng rắn không được đành mềm mỏng.
Tuy nhiên, đúng là đã lâu rồi anh ta không về nhà, vậy nên cũng tới lúc quay về gặp bà ta rồi.
“Được rồi, con cũng đâu nói là con không về, tình cờ tối mai con cũng có việc gì. Mẹ muốn thứ gì, con về sẽ mang cho mẹ.”
“Không phải con giỏi nhất là làm cho con gái vui vẻ sao? Tự mình nghĩ xem!”
Hứa Quân Dữ ngồi dậy, cầm lấy điện thoại: “Mẹ còn là con gái sao?”
“Luyên thuyên ít thôi, ngày mai ngoài bánh sinh nhật ra mẹ có thể tự lo liệu được.”
“Ớ, sinh nhật của mẹ không phải vào mùa thu sao?”
“Tên nhóc thối này, coi như vẫn còn có chút lương tâm. Không phải là sinh nhật mẹ.”
“Ai cơ?”
“Phiền phức, về nhà là được rồi.”
Vừa dứt lời Hứa Giai Tuệ liền cúp máy.
Bữa tối